/Củ khoai vùi,tình bạn hãy còn nguyên. Cắn một miếng, nụ cười còn bốc khói/ Thơ Thu Bồn.

VIDEO

HỖ TRỢ

QUẢNG CÁO

LỊCH

LIÊN KẾT

VĂN HỌC QUỐC TẾ

Anh của Bí thư

Nhận được điện thoại cuă vợ là Hồ Vân, Vương Phương Bình tim đập thình thịch một lát.
Truyện cực ngắn được người đọc Trung Quốc ưa thích:
 
 
Anh của Bí thư
Truyện cực ngắn của VƯƠNG TIỀN ÂN (Trung Quốc)
             
 
 
Bí thư không có nhà, anh của Bí thư phải tiếp khách.
- Bao giờ, anh cậu có thể về nhỉ ? Điện thoại di động không tài nào liên lạc được!
- Không biết! – Anh của Bí thư nổi cáu – Nó gọi tôi là anh đấy!
Đúng lúc ấy, chú Lưu – hàng xóm, bưng một đĩa bánh cuốn sang.
Chú Lưu hì hì, cười:
- Mời anh cậu nếm thử!
- Tôi không có anh! Mang cho em tôi nếm thử, nhưng nó không có nhà!
 
VŨ PHONG TẠO dịch
(Theo tạp chí “Truyện cực ngắn chọn lọc”, TQ, 6-2008)
 
 
***
 
 Sợi tóc
Truyện ngắn: TRÌNH TẬP VŨ (Trung Quốc)
 
            Nhận được điện thoại cuă vợ là Hồ Vân, Vương Phương Bình tim đập thình thịch một lát. Vợ nói với anh rằng, mười hai giờ, xe lửa sẽ đến ga, cơm trưa cô có thể ăn ở nhà rồi, mặc dầu anh đã biết thời gian cô trở về. Cô ta nói rằng, cô đi công tác nửa tháng, đã thèm ăn đến sắp chết rồi. Cô ta nói rằng, món tôm chiên dầu và món đậu phụ sào thịt khan của anh, trừ gia đình họ, cả gầm trời này, không có nơi nào có. Cô ta nói rằng, ở mấy thành phố mà cô đến công tác, cũng ăn ở mấy nơi, nếu so sánh với anh , thì quả là một trời một vực. Anh cảm thấy, lúc này, chắc chắn  mặt vợ mình đầy vẻ kiêu hãnh. Sự kiêu hãnh ấy, càng làm cho anh thêm hoang mang trong lòng. Sau đó, cô ta lại nói đến chuyện giường chiếu. Cô ta nói rằng, nửa tháng rồi không hề được đụng đến anh, anh nói đi món nợ này phải tính thế nào đây? Khi nói mấy câu này, giọng cô nhỏ đi rất nhiều, chắc là sợ lọt vào tai hàng xóm láng giềng?
Nghe xong điện thoại, Vương Phương Bình thở phào một cái. Anh cảm thấy lòng bàn tay vã mồ hôi. Anh làu bàu một câu trong bụng: Nửa tháng trời nháy mắt đã trôi qua rồi. Vương Phương Bình hơi hoảng loạn, tay và chân hình như không biết để vào đâu. Vương Phương Bình nói với mình, một Phó vụ trưởng đang vững bước trên con đường quan chức, làm gì mà phải hoang mang chứ? Hơn nữa, từ xưa đến nay vợ có nghi ngờ anh bao giờ đâu. Nhưng, càng như vậy, lòng anh càng hoảng loạn. Vương Phương Bình liên tục hít vào mấy hơi, mới làm cho mình trấn tĩnh lại.
Vẫn chưa đến 9 giờ, thời gian còn rộng rãi chán!
Chỉ sau mấy giây đồng hồ, Vương Phương Bình đã trấn tĩnh được mình. Đồng thời, cũng suy tính tiếp theo mình phải làm những gì.
Vương Phương Bình bật đèn trần, rồi bật đèn đầu giường, cả giường sáng choang. Chiến dịch bắt đầu từ giường đi, Vương Phương Bình nói vậy. Đầu tiên Vương Phương Bình giở chăn ra, mắt kiểm tra kỹ mặt chăn từng ly từng tý một. Khi Vương Phương Bình kiểm tra tìm tòi, cơ bản là tiến hành trên đơn vị là từng mét vuông một. Vương Phương Bình thích sưu tầm tàng trữ tranh chữ, nên khái niệm “ mét vuông”, tự  nhiên anh rất quen thuộc. Kiểm tra mặt chăn này xong, lại lật mặt chăn kia lên xem xét.
Không có, một sợi tóc cũng không có. Very good! (nguyên văn tiếng Anh, có nghĩa là rất tốt!). Vương Phương Bình ngửa mặt lên trời bật ngón tay kêu tanh tách, còn thở phào nữa. Khi ấy, Vương Phương Bình muốn ngồi xuống kéo nhị một bản nhạc. Nhị là thị hiếu nghiệp dư của Vương Phương Bình, khi cao hứng, Vương Phương Bình bèn muốn kéo nhị. Lúc này, Vương Phương Bình không kéo, mà anh chỉ nhìn vào cây nhị treo ở cửa, một cách bản năng.
Liếc xem đồng hồ, mới chỉ dùng đến mười phút. Hiệu suất cao ghê! Vương Phương Bình đã xua tan phần lớn sự hoảng loạn trong lòng.
Giai đoạn thứ hai là giường. Đầu tiên quan sát đuôi giường, rồi xem xét giữa giường. Những chỗ này không phải là vị trí then chốt, Vương Phương Bình chỉ dùng có ba phút. Vương Phương Bình làm phép so sánh trong bụng, nếu như  cái  giường này là một văn kiện, thì đuôi giường và đoạn giữa giường chỉ có thể coi là phụ kiện mà thôi. Vương Phương Bình nhoẻn miệng cười một cái. Quả nhiên, ở hai vị trí này một sợi tóc cũng không tìm thấy.
Sau khi làm một động tác vươn rộng ngực ra, Vương Phương Bình bắt đầu tập trung ánh mắt vào đầu giường.
Tiêu điểm, chiến trường chính đây! Hai con mắt của Vương Phương Bình bỗng trở thành ngọn đèn pha. Gối, khăn trải gối, đệm đầu giường. Mặt phải, mặt trái, mặt cạnh. Chiếc đèn pha lại biến thành lưỡi dao tem đã cạo đi, lại cạo lại.
Lạ nhỉ, không có, một sợi cũng không có.
Vương Phương Bình cúi thấp người xuống nữa, lưỡi dao lại bắt đầu cạo. Mặt trời cũng giúp đỡ, từ cửa sổ chui vào. Sáng quá! Điều ấy làm cho lưỡi dao cạo qua, không lưu lại một dấu vết tý teo. Vẫn không có gì. Vương Phương Bình hít một luồng khí lạnh. Sau khi tìm kiếm một lần nữa, Vương Phương Bình thấy nhẹ cả người. Thật ra, trong nửa tháng này, việc làm đầu tiên hàng ngày sau khi ngủ dậy, là anh quét sạch giường chiếu. Hàng ngày dậy sớm, chiếc bàn chải lông dài cán gỗ đỏ để trên tủ đầu giường đều di động hết lượt này đến lượt khác trên giường của anh. Giống như con cá ung dung bơi lội trong  ao hồ một cách an toàn vô sự.
Thư phòng, phòng khách, toa lét. Nơi nào cũng ba lần vào, ba lần ra. Thảm giải nền nhà là nơi không dễ đối phó nhất. Bàn chải không được, máy hút bụi cũng không xong. Tóc rơi xuống thảm, như bị vô số cánh tay ôm chặt lấy, rất chi là chặt. Vương Phương Bình bèn quỳ xuỗng, lúc tiến khi lùi. Cổ nhân nói “đi bằng đầu gối”, hôm nay ta cũng coi như kế thừa truyền thống một phen vậy, Vương Phương Bình tự trào nói.
Không có, một sợi cũng không có!
Vương Phương Bình cảm thấy lạnh xương sống. Nhiều nơi như thế, chỗ rộng như thế, làm sao một sợi tóc lại cũng không tìm ra chứ? Thật là kỳ lạ quái gở. Nỗi hoảng loạn ban đầu lại bò dần lên tim.
Tóc ẩn dấu ở chỗ nào nhỉ?
Vương Phương Bình cảm thấy tựa hồ như có một cái gì đó trên cao tù mù đang cười cợt trêu ngươi anh, hay dứt khoát là một âm mưu, đem một sợi , hai sợi, thậm chí ba sợi tóc dấu kín ở một chỗ nào đó, làm cho anh tìm không thấy, mà những sợi tóc ấy lại đột nhiên xuất hiện ở  trước mặt người không nên nhìn thấy nó. Vương Phương Bình cảm thấy tóc của anh đều như  sắp dựng đứng cả lên rồi.
Khi ấy, Vương Phương Bình mới thật sự biết mình chột dạ như thế nào khi đối mặt với vợ. Vương Phương Bình, mi chột dạ cái gì chứ? Có phải vì cái mũ ô sa trên đầu mi chui ra từ lỗ đít của bố vợ? Vương Phương Bình tự hỏi mình. Sau đó, anh lại lắc lắc đầu, anh không có lời đáp cho mình.
Khi chuông cửa rung lên, bàn ăn đã chất đầy món ăn. Đĩa tôm chiên dầu và đĩa đậu phụ sào khan với thịt toạ lạc chễm chệ ở giữa.
Xuyên qua phòng khách mau ra mở cửa, Vương Phương Bình nhẹ bước như một làm gió thoảng. Vương Phương Bình còn sẵn sàng  mặt cười rạng rỡ mà anh cho là thích hợp nhất. Cửa vừa mở, có gió ào vào. Vương Phương Bình cảm thấy có cái gì đó chờn vờn trước mặt, anh giơ tay ra, vừa vớ đã nắm được ngay. Cho đến lúc Vương Phương Bình nhìn rõ vật  nắm trong bàn tay là một sợi tóc, một sợi tóc dài dài, thì anh kêu “ố” lên một tiếng, rồi ngã vật xuống mặt đất.
Khi xe cấp cứu 120 đưa vào bệnh viện, thì anh đã không qua khỏi. Làm xong hậu sự, Hồ Vân đứng ven cửa, chăm chăm nhìn vào cây nhị. Nhưng, chị vẫn chưa nhìn ra cái gì khác lạ. Cây nhị ấy vẫn lặng lẽ treo trên tường, y như hồi chồng còn sống. Chỉ có một sợi lông đuôi ngựa trên cung nhị đã đứt, rủ xuống, như một sợi tóc dài dài!
                                                                            VŨ PHONG TẠO dịch
                                                   (Theo tạp chí “Truyện mini chọn lọc”, TQ, số 20 – 2007)