/Củ khoai vùi,tình bạn hãy còn nguyên. Cắn một miếng, nụ cười còn bốc khói/ Thơ Thu Bồn.

VIDEO

HỖ TRỢ

QUẢNG CÁO

LỊCH

LIÊN KẾT

TÔ NGỌC THẠCH

NHỮNG "CÂU THƠ TÀI HOA" CỦA TÔ NGỌC THẠCH

Những câu thơ ấn tượng của Tô Ngọc Thạch được nhiều bạn đọc yêu mến

NHỮNG "CÂU THƠ TÀI HOA" CỦA TÔ NGỌC THẠCH

.

1-

Chị múc mặt trời hòa với mặt trăng, chắt bòn từ phong ba bão táp

Múc cả bóng mình heo hắt, tưới cho cánh đồng xanh lại quê hương.

             THƠ VỚT RA TỪ CHIẾC GẦU MÚC NƯỚC

 

2-

Chợ Gừng bán những bồi hồi

Lỡ phiên tôi dắt bóng tôi vào chiều.

                      CHỢ GỪNG

 

3-

Còn ai lau nước mắt

Lênh loang bóng đêm buồn

Còn đâu chiều trong vắt

Giữa dòng đời mưa tuôn

       TRẮNG TRỜI MƯA LANG THANG

 

4-

Con chữ nhờn mòn nằm vạ giữa câu thơ

Con chữ hóa trang kỹ trị, vô cơ

Con chữ bong ra như tế bào chết…

Đi tìm con chữ thép

Tìm con chữ đớn đau như sản phụ lâm bồn

Con chữ bùa mê lạc phách xiêu hồn

Con chữ như thịt da bấm vào là chảy máu.

                                  HỒN CHỮ

 

5-

Gặp bóng mình đi hoang

Ngật ngờ trên đường cũ

Một miền vô căn cứ

Neo giữa hồn chiêm bao

           HỒN CHIÊM BAO

 

6-

Màu thời gian như trái chín ngọt dần

Bờ tâm tưởng mở mang dòng sông Cấm

Nhận thức ánh lên vầng trán ai sáng láng

Con sóng say mèm lay nắng giữa vòm xanh

                    BIỂN NẮNG THÁNG NĂM

 

 

7-

Ai căng một mảnh tình xưa

Phủ lên mặt trống thành bùa gọi nhau

         AI CĂNG MỘT MẢNH TÌNH XƯA

 

8-

Cây cầu Bính vắt ngang thành phố

Nối tình yêu năm tháng đợi chờ

Bên Thủy Nguyên nắng vun vàng khung cửa

Phía Hải Phòng mưa phủ ướt hồn thơ.

                         ĐÔI BỜ SÔNG CẤM

 

 

9-

Trăng siêu thực nhìn qua khung cửa sổ

Tuyết phập phồng thở với nước Nga thiêng.

                       TUYẾT XIBIA

 

10-

Những cơn nắng đành hanh

Những ngọn đèn dầu nhỏ nhẻ thay trăng

Những cơn rét chiều tía ha tía hất

Những buổi đong đêm bằng gầu tát nước

Mảnh buồm nâu gấp mép bầu trời

                           SÔNG HÓA

 

 

11-

Chiều buồn nỗi nhớ đi hoang

Nụ cười xót nắng nhênh nhang cuối trời

Cạn đông tãi gió ra phơi

Xuân về tách vỏ hạt đời nảy xanh?

                          MẦM XUÂN

 

12-

Đêm hằn nếp gấp

Ngày dài rỗng roang

Nghe lòng se sắt

Nỗi buồn loang loang…

          KHOẢNG TRỜI

 

13-

Tháng tư về vít cong nỗi nhớ

Tháng giao mùa buổi hò hẹn đắm say

Đốt cháy vòm trời – Tim em rực lửa

Vệt môi hồng làm ngây ngất mây bay.

                                 THÁNG TƯ

 

14-

Tôi tìm nửa mảnh hồn tôi

Cùng em ghép lại một thời lãng quên.

           TÔI TÌM NỬA MẢNH HỒN TÔI

 

15-

Ai luồn kim xe chỉ thêu hoàng hôn

Thùa khuy áo bằng câu dân ca Nga réo rắt

                         TỔ KHÚC XIBIA


 

16-

Rồi tháng năm đặc quánh

Nồng nàn dần hanh heo

Câu hẹn hò lạnh cóng

Giữa bến bờ trong veo

             KHOẢNG LẶNG

 

17-

Một mình lạc giữa chiêm bao

Bơ vơ nhặt hạt mưa rào cầu Không!

                          CẦU KHÔNG

 

18-

Nỗi đau không nhai mà ghê răng một thời xa vắng

Buồn xưa kéo lệch thời gian

                         BÓNG CÔ ĐƠN

 

19-

Từng con chữ quặn đau như đang trong cơn thoát xác

Với muôn mảnh đời phiêu linh vùi sâu tận đáy thời gian

                                          GIỌNG VĂN

 

 

20-

Giá trị đồng tiền hay thặng dư lãi suất

Chiết khấu linh hồn tăng phần trăm thể xác

                                LAS VEGAS


 

21-

Rèm thời gian không che nổi đơn côi

Cô gái tóc nâu với đôi mắt xanh đánh thức bản năng dắt chiều vào phố

                                                      TỔ KHÚC XIBIA

 

 

23-

Nỗi buồn thơm như nhang chân lạc bước bên hiên

Khoác vai tôi thủ thỉ thù thì những lời cù mì ngọt vào da thịt

Cõi lòng dịu êm

Ánh trăng trong vắt

Tôi rửa nỗi buồn mà sạch được đơn côi.

                                             CẢM TẠ NỖI BUỒN

 

 

24-

Bài thơ tình mực tím lơ ngơ

Vẫn rưng rức trong hồn từ dạo ấy

Nắng ngập ngừng miên man hoa phượng cháy

Gió sân trường thổi dọc suốt đời tôi.

                                    GIÓ SÂN TRƯỜNG

 

25-

Có giấc mơ hoa bước ra từ khung cửa nhỏ

Có nhành chiêm bao trĩu quả giấc mộng vàng

Có tiếng thở dài sùi sụt lan man

Có tiếng đồng tiền bị thương rơi đau ngõ cụt

Có tiếng nỉ non xé lòng nhau chao chát

Có tiếng cười cắt rời ra dán vào giấc ngủ mỏng tang

                                                          PHỐ BẮC KINH


 

 26-

Trong mịt mùng tôi lặn lội tìm kim

           lần sợi chỉ vàng vá thời gian

                    khâu khoảng rỗng vòm trời yêu ngày ấy

                                  SẸO THỜI GIAN

 

27-

Tiếng cười loang mặt sóng

Nụ hôn đọng đôi bờ

Má hồng em đốt lửa

Soi lòng tôi thẩn thơ

            ĐÊM TRẮNG

 

28-

Dưới đất sâu bao giọt máu hồng vẫn long lanh sáng

Soi lên cánh đồng phồn thực mở mùa hoa.

                                    CÁNH ĐỒNG NHẬN THỨC

 

29-

Gió mềm lơi lả buông cầm

Tôi dong bão nổi sóng ngầm vào em

           AI CĂNG MỘT MẢNH TÌNH XƯA

 

30-

Thu Nga đẹp đến ngỡ ngàng

Thoảng nghe gió thổi trút vàng giấc mơ

TỔ KHÚC XIBIA

 

31-

Cái thời em hãy còn son

Quơ ánh mắt bắt mất hồn người say.

            TẶNG VỢ TUỔI NĂM MƯƠI


 

32-

Chiều dịu dàng ngả vào đêm vấn vít mê say

Lúc lỉu trăng thề tấm áo vừa tuột cúc

Sao đổi ngôi thắp đèn vào chiêm bao làm khoảng không tỉnh giấc

Dĩ vãng rảo chân dắt thời gian về phía cuối cô đơn

                                                                  BÓNG CHIỀU

 

33-

Vắng tênh buộc kín cỏ hoa

Mùa đi thút thít đường xa gập ghềnh...

         CỰU VIÊN NƯỚC MẮT THẮT TRỜI THÁNG BA

 

34-

Vết thương chiến tranh khắc vào cõi nhớ

Giấc ngủ gầy còm duỗi dài hơi thở

               HUYỀN THOẠI 81 NGÀY ĐÊM

 

35-

Theo bà nội sàng nỗi buồn trong đất

Nhặt câu đồng dao làm gối ngủ cho mình

                             TỔ KHÚC XIBIA

 

36-

Dòng cảm xúc như máu chảy ra từ ngòi bút

Có ánh sáng ở trong nước mắt

           giọng văn như khẩu ngữ riêng

                         mang hồn cốt Hải Phòng.

                                    GIỌNG VĂN 

 

37-

Giọt phèn ký ức

Nhỏ vào khoảng không

Trong veo kỷ niệm

Ngày xưa tuổi hồng

          CON ĐƯỜNG NĂM THÁNG


 

38-

Khòm lưng mẹ quét heo may

Rưng rưng tôi nhặt xác ngày về phơi

                 MẸ VÀ MÙA XUÂN

 

39-

Cô gái tóc nâu như mật chảy ngọt vào cõi nhớ

                           UỐNG CẠN XIBIA

 

40-

Tuyết rơi bông đợi bông chờ

Bông chao chác nhớ bông khờ khạo bay

                    TỔ KHÚC XIBIA

 

41-

Cánh thời gian phiêu lãng lênh xênh

Thơ nắc nỏm níu hồn ta ở lại

              SỢI NẮNG NGUYÊN TRINH

 

42-

Bão dông vây kín tứ bề

Đội mưa tìm lại lời thề heo may?

        TRĂNG VÀNG LÃNG ĐÃNG MÊ SAY

 

43-

Mẹ ngồi nhặt những hanh hao

Đêm đêm vá lại ngọt ngào mơ xưa!

          MỘT MÌNH VÒ VÕ GIỮA MIỀN HEO MAY

 

44-

Bao ngỡ ngàng hồn tôi men ủ

Phím lòng ngân lướt khướt cả đường mơ

SAFARI hóa rượu tự bao giờ…

                         VƯỜN ĐÊM

 

45-

Mẹ tãi nhọc nhằn ra phơi trong những ngày dông gió              

Lật tìm bóng mình dưới sá cày sấp ngửa

Gói lại bóng đêm cho ban mai nằm duỗi dài

vào cánh đồng tít tắp cuối hoàng hôn

Rút ruột mình theo sợi dây diều chắp nối cho con

Xâu từng hạt nắng thành chuỗi sáng giấc mơ mùa thu hoạch

Sáo diều ngân vang rồi đọng xuống mắt ai như giọt mật

                                   CÁNH DIỀU MÙA XUÂN


 

46-

Cơn đau nối tiếp cơn đau

Nỗi buồn nối tiếp theo nhau nỗi buồn...?

Anh giờ ngồi đếm hoàng hôn

Vòng hoa trắng lạnh nhuốm hồn khóc thương.

                    TRỜI CHO EM ĐẾN THÁNG BA

 

47-

Gọi đò chẳng thấy đò xuôi

Gọi em mãi… ngỡ rằng tôi gọi mình.

                                 GỌI ĐÒ

 

48-

Ngọn gió bơ phờ sau mỗi lần bỏ nhà đi hoang nằm ngủ co ro

                                               CHIÊM BAO

 

49-

Mẹ ngồi vá bão dưới trăng

Nghe heo may thổi đóng băng nỗi niềm

                        CON VỀ BÊN MẸ CHIỀU NAY

 

50-

Đêm the thía

Bến lơi khơi

Sóng dậy thì

Tiếng cười va rổn rảng làm khoảng không thức giấc

                                       BẾN MƠ


 

51-

Nhịp trống địa linh nhân kiệt dựng Kinh đô

Đường văn hiến dọc dài vùng châu thổ

                              THĂNG LONG

 

52-

Phải chăng sóng thả bùa tình

Hay mình quên lú lúc mình phân thân…?

       PHẢI CHĂNG SÓNG THẢ BÙA TÌNH

 

53-

Tay cầm lời hẹn trổ hoa

Bến Mê bến Tỉnh vỡ òa trong tim

Sông thơ bên nổi bên chìm

Bến Chờ lận đận miết tìm dòng trôi…

          BẾN MÊ BẾN TỈNH VỠ ÒA TRONG TIM

 

54-

Bụi thời gian bạc trắng lo âu

Hoàng hôn trầm ngâm đục ngầu ký ức…

           GIÓ THỊ TRƯỜNG

 

55-

Giá mà chẳng có bùa may

Chiều hôm tắm biển hồn đầy Đồ Sơn?

         CHIỀU HÔM TẮM BIỂN HỒN ĐẦY ĐỒ SƠN

 

56-

Lấm lem phù sa đỏ

Ấm khúc hát chào đời

Tước cỏ bện tình tôi

Với cánh đồng thơ ấu.

            CÁNH ĐỒNG CHIỀU

 

 

57-

Nấp sau tà áo thập thồng

Xuân khe khẽ thở núm hồng đào tơ

Kìa đôi con mắt đòng đưa

Làm dông bão nổi cơn mưa trái mùa

             DƯỜNG NHƯ TÔI BỊ BỎ BÙA?

 

 

 

58-

Lá vàng bay lả tả

Chao nghiêng bờ tâm tư

Hương nồng nàn bên cửa

Nhớ rơi đầy hồn thu!

        NHỚ RƠI ĐẦY HỒN THU

 

59-

Bản nhạc xanh tôi đánh đắm năm nao

Nay vớt lên trên khuông đầm đìa nốt thương nốt nhớ…

                       MỘT THUỞ NƯỚC NGA

 

60-

Thời gian đằng đẵng bên cồn

Gió mùa đông thổi rỗng hồn bến Mê

         GIÓ MÙA ĐÔNG THỔI RỖNG HỒN BẾN MÊ

 

 

61-

Hoa cúc giật mình vàng rạng rỡ

Dĩ vãng du dương trong giai điệu mỏng như voan

Nỗi nhớ tựa quả chín rụng vào đáy thời gian

            NGỢP SẮC VÀNG LÊVITAN

 

62-

Tay cầm chuếnh choáng

Vít lả tre làng

Ngật ngừ năm tháng

Kiếp đời bứa ngang

          TÌNH CHÍ PHÈO

 

 

63-

Chồng bản thảo nết na nép mình nằm đợi chủ

Những con chữ thắp đèn từ trong máu đi ra qua dông tố

                                                      CHÂN DUNG

 

64-

Rút cô đơn từ ký ức chiến tranh

Nỗi đau nhói buốt làm sáng lên đường kim mũi chỉ

Se vết thương thành sợi len dài thiên niên kỷ

Vò võ bên hiên gỡ thời gian đan áo cho chồng...

                    GỠ THỜI GIAN ĐAN ÁO CHO CHỒNG

 

 

 

65-

        Chợt gặp em trong giấc mơ dậy thì, còn dậy mùi hương nơi viễn xứ. Ánh trăng mềm vẫn lung linh trên thân hình mới lạ. Tôi sững sờ hóa đá hồi lâu…

                                                                         GIẤC MƠ THỦY LỰC

 

66-

        Tôi xâu những nỗi buồn trong veo, thành chuỗi hạt choàng vào mùa đông Xibia cũ kỹ. Gom những nụ cười vỡ vụn gieo vào cánh đồng tử đinh hương thủ thỉ. Bê mùa thu vàng nước Nga trút vào giấc ngủ sum suê…

                                                                          NGẪU CẢM

 

67-

        Căn nhà rỗng, tiếng thạch sùng khúc khắc. Cửa khép hờ, khoảng trống rưng rưng. Trong cơn mê đêm tuột khỏi nhớ nhung. Ai tưới xăng vào đêm, đốt mùa thu linh cảm. Mưa trập trùng lời gọi nhau thê thảm. Chảy lênh loang, tứa phứa tận đáy đời. Góc vườn khuya, vỉa nhớ đứng chơi vơi. Khói thui thủi vương đôi bờ ảo vọng…

                                                                                    RỖNG ĐÊM

 

68-

        Mỗi trận mưa như trời tra hạt. Ủ ngày xanh mở mắt, bật mầm. Từng giọt xuân trong veo được chắt ra từ lớp lớp tâm hồn. Mưa bịn rịn hoà vào lòng biển cả. Mùa nối mùa giọt giọt nhớ thương cứ duềnh lên mới lạ. Đêm giao thừa, tôi ướp nỗi niềm của biển vào cành lộc biếc đầu năm.

                                                                  MƯA BIỂN

 

 

(Còn nữa)