/Ví bằng về được tuổi anh. Tôi mang bán cả kinh thành chuộc yêu/ Thơ Nguyễn Thị Thu Nguyệt.

VIDEO

HỖ TRỢ

QUẢNG CÁO

LỊCH

LIÊN KẾT

Tiếng nói Nhà văn

Biên chế hành chính và đơn vị hành chính

Đây chính là điều mà chúng ta nên suy nghĩ khi thực hiện việc giảm nhẹ biên chế hành chính nhà nước theo đề án mà Bộ Nội vụ đã đưa ra,

Biên chế hành chính và đơn vị hành chính

Nguyễn Ký 
 

Theo báo cáo của Bộ Nội vụ, sau năm năm thực hiện Nghị định 132 tính đến hết năm 2012, tổng số biên chế cán bộ, công chức từ Trung ương đến cấp huyện tăng lên 388.480 người (tăng hơn 42 nghìn biên chế); cán bộ, công chức cấp xã  tăng lên 257.675 người (tăng hơn 14 nghìn biên chế)” (Báo Nhân Dân điện tử, ngày 28 tháng 4 năm 2014). Về viên chức, nếu như năm 2007 là 1.490.544 người, thì năm 2012 là 1.872.044 người, tăng 381.497 người (tăng 25,59%)  (Báo Ninh Thuận ngày 7 tháng 10 năm 2014).

Trả lời chất vấn trước Quốc hội tại kỳ họp thứ 6 khóa XIII, Bộ trưởng Bộ Nội vụ Nguyễn Thái Bình đã lý giải những nguyên nhân khiến biên chế tăng trong những năm qua: “Chủ yếu do các đơn vị mới được thành lập, đơn vị cũ được bổ sung chức năng, nhiệm vụ; hoặc những đơn vị đã có nhưng để đảm bảo thực hiện nhiệm vụ được giao được tăng lực lượng”. Điều đó  cũng phù hợp với thông tin mà Bộ Nội vụ công bố tại Hội thảo lấy ý kiến sửa đổi, bổ sung Luật tổ chức Chính quyền địa phương ngày 7 tháng 7 năm 2014, là: “Theo thống kê, từ năm 1993 đến 2013…, mỗi năm tăng thêm 7 đơn vị hành chính cấp huyện và 60 đơn vị hành chính cấp xã do chia tách các đơn vị hành chính. Đây là một trong những yếu tố làm tăng biên chế, đơn vị hành chính trong thời gian qua trên cả nước” (Báo Tiền phong, ngày 8 tháng 7 năm 2014). Thực tế chắc còn cao hơn vì đến hết năm 2012 cả nước đã có 708 đơn vị hành chính cấp huyện, trong khi năm 1986 chỉ có 431 đơn vị.

Trong thực tế, cứ tăng thêm một đơn vị hành chính cấp huyện, bình quân phải tăng thêm trên dưới 200 cán bộ, công chức, bao gồm toàn bộ hệ thống chính trị (chưa tính công an, quân đội và viên chức). Tăng thêm mỗi đơn vị hành chính cấp xã phải tăng thêm từ 19 – 23 biên chế và hàng chục bán chuyên trách. Và, phải mất hàng ngàn tỷ đồng ngân sách chi cho việc xây dựng cơ sở mới và kinh phí hàng năm để duy trì cho sự hoạt động của các  đơn vị hành chính đó. Có một nghịch lý là, trước đây trong hoàn cảnh dân cư phân tán, đường xá và phương tiện đi lại khó khăn, thông tin liên lạc, phương tiện thiết bị làm việc rất thô sơ, số lượng cán bộ, công chức mỗi huyện chỉ trên dưới 100 người, mỗi xã chỉ 10  đến 12 người, ngoài nhiệm vụ quản lý hành chính Nhà nước, thì hàng loạt các công việc đột xuất về phòng tránh thiên tai, địch họa… các cấp chính quyền vẫn hoàn thành tốt các nhiệm vụ. Ngày nay tuy rằng công tác quản lý hành chính Nhà nước có nhiều phát sinh mới, dân số tăng thêm, nhưng số lượng cán bộ, công chức tăng gấp 2 – 3 lần so với trước, đường xá, phương tiện đi lại thuận lợi, thiết bị làm việc hiện đại… thì việc chia nhỏ đơn vị hành chính cấp trên cơ sở là một điều rất đáng suy nghĩ. 

Để hạn chế việc chia tách và thành lập mới, ổn định các đơn vị hành chính nên chăng: Một là, tiếp tục có chính sách thỏa đáng như: định biên, ngân sách, mức lương đối với các đơn vị hành chính có số lượng dân số, đất đai và tính chất công việc phức tạp theo phân loại các đơn vị hành chính; và Hai là, cần nghiên cứu quy chế quản lý hành chính nhà nước ở cơ sở đô thị và nông thôn trong cùng một đơn vị hành chính cấp huyện, cấp tỉnh, phù hợp với phát triển công nghiệp hóa đi đôi với đô thị hóa; bởi lẽ thực tế đất nước ta hầu hết đơn vị hành chính cấp huyện, cấp tỉnh không thể chỉ có thành thị, hay chỉ có nông thôn. Ngay như Hà Nội, thành phố Hồ Chí Minh, các thành phố thuộc tỉnh cũng đều vừa có đô thị vừa có nông thôn. Và trong chiến lược xây dựng nông thôn mới thì nông thôn cũng đang dần dần được đô thị hóa… Còn quản lý các khu kinh tế đã có bộ máy quản lý riêng, được thực hiện những nhiệm vụ rất cơ bản về quản lý hành chính nhà nước.

*

Khi bàn vấn đề này, cũng có những ý kiến cho rằng có chia tách đơn vị hành chính mới tạo được điều kiện phát triển cho các địa phương. Vấn đề này cả lý luận và thực tiễn đều không  thuyết phục, bởi sự phát triển kinh tế, xã hội của một đơn vị tùy thuộc vào nguồn lực, điều kiện cụ thể và năng lực sáng tạo của cấp ủy và chính quyền ở đó, chứ không lệ thuộc vào quy mô lớn hay nhỏ. Thực tế đất nước ta, không nói cấp tỉnh mà cấp huyện, cấp xã nhiều nơi có dân số rất lớn như các huyện Hưng Hà (Thái Bình), Hải Hậu (Nam Định), mỗi huyện có trên 25 vạn dân, hay Kiến Xương (Thái Bình), Hiệp Hòa, Lục Ngạn (Bắc Giang) mỗi huyện cũng có từ 21 đến 22 vạn dân...; hay về diện tích và địa hình phúc tạp thì có Mường Tè (Lai Châu) với 3.678km2 đất tự nhiên, thế nhưng cuộc sống của người dân vẫn ổn định và chính quyền nơi đây vẫn hoàn thành tốt nhiệm vụ… Thường thì các địa phương khi muốn chia tách, thành lập mới, vẫn thường có những hứa hẹn với các cấp có thẩm quyền, rằng cứ cho thành lập, còn biên chế, kinh phí sẽ tự thu xếp, không xin thêm biên chế… Tuy nhiên điều đó sau này không bao giờ thực hiện được, mà ngược lại còn tạo tiền đề và cơ sở cho việc xin - cho  tiếp theo mà thôi.

Ổn định đơn vị hành chính không chỉ góp phần đáng kể giảm nhẹ biên chế, tiết kiệm chi tiêu công, mà điều quan trọng là bảo vệ được truyền thống văn hóa lịch sử của mỗi địa phương, không làm lòng người ly tán, phiền hà cho người dân, mà chính đó đang là động lực cho sự phát triển của xã hội... Chính vì lý do này mà việc xáo trộn các đơn vị hành chính là điều mà nhiều quốc gia trên thế giới rất kiêng kỵ. Đây chính là điều mà chúng ta nên suy nghĩ khi thực hiện việc giảm nhẹ biên chế hành chính nhà nước theo đề án mà Bộ Nội vụ đã đưa ra, và sửa đổi, bổ sung Luật Tổ chức chính quyền địa phương sắp tới.     

Theo hoinhavanvn