/Dễ trăm lần không dân cũng chịu. Khó vạn lần dân liệu cũng xong/. Thơ Thanh Tịnh

VIDEO

HỖ TRỢ

QUẢNG CÁO

LỊCH

LIÊN KẾT

Thơ

CHÙM THƠ NGUYỄN THỊ THÚY NGOAN VỀ TRẠNG TRÌNH NGUYỄN BỈNH KHIÊM

/Sân đền rụng kín lá vàng. Nén nhang ngọn khói Ngổn ngang kiếp người.../ Thơ NTTN

CHÙM THƠ NGUYỄN THỊ THÚY NGOAN VỀ TRẠNG TRÌNH NGUYỄN BỈNH KHIÊM

   .

   QUÁN TRUNG TÂN

 

Văn bia Người dạy từng câu

“Đạo Trung Trí Thiện”(1) bắc cầu sang qua

Nước non  bốn bể là nhà

Bao giờ hết cảnh can qua kiếp người?

 

Chiều ngân một tiếng chuông rơi

“Quán Trung Tân”(2) vẫn dáng Người đâu đây

Câu thơ dải nước màu mây

Vắt qua năm tháng

Còn đầy nỗi đau

 

“Tuyết Giang” nước chảy qua cầu

Cái thời lắm rác - lại sâu mọt nhiều

Dân nghèo chát gió cay tiêu

Quan tham nhũng

Hạch - liêu xiêu dân cày

 

Thơ Người tạc mãi đến nay

Dẫu ngàn năm:

Nước đổi thay

Vẫn Người

 

Từng câu

Từng chữ 

Từng lời

“Quán Trung Tân” đứng giữa trời vì dân…

__________

(1): “Đạo Trung Trí Thiện” là khái niệm triết học sâu sắc trong đạo Phật giáo

(2):  Địa danh tại khu Di tích Trạng Trình Nguyễn Bỉnh Khiêm.

 

.

 

ĐỌC THƠ TRẠNG TRÌNH

.

Thắp hương Đền Trạng chiều mưa

Năm trăm năm ấy như vừa hôm qua

Cây cao bóng phủ mọi nhà

“Văn dĩ tải đạo”(1) xót xa khóc cười

 

Sống thời cái ác sinh sôi

Người gieo con chữ tạc lời nhân gian

Đời còn bao nỗi trái ngang

Người đau cùng với muôn vàn nỗi đau

 

“Tuyết Giang” cầu nối hai đầu

“Lời truyền Sấm Trạng” nhiệm màu nước non

Thời gian sóng vỗ đá mòn

Giang sơn mấy cuộc vàng son dãi dầu

 

Đời là một kiếp bể dâu

Giầu - nghèo - cách biệt biết đâu mà lường

“Thói đời”(2) Người viết còn vương

Bao giờ mới hết đoạn trường Người ơi?

 

“Sông Hàn” sóng vỡ làm đôi

Lòng con da diết lở bồi giữa quê

Khói nhang day dứt con về

Lòng con trĩu nặng tái tê thơ Người.

__________

(1): “Văn dĩ tải đạo” là một quan niệm trong văn học cổ điển. Có ý nghĩa lấy “văn học để chuyên chở đạo lý”

 (2): Chữ trong ngoặc kép là bài thơ của Trạng Trình Nguyễn Bỉnh Khiêm

 

.

 

VIẾT Ở ĐỀN THỜ TRẠNG TRÌNH

.

Thành tâm con cúi lạy Người

Khói hương lẩn khuất dưới trời Trung Am

Cho con chữ ngọc lời vàng

Câu thơ san sẻ dọc ngang khóc - cười

 

Phận con hóa đá mồ côi

Mây trôi bèo dạt cuối trời dở dang

Trên đầu đội mấy vòng tang

Sợi dọc cho mẹ

Sợi ngang cho chồng

 

Cò gầy còn có bến sông

Con đi mót tép - phố đông không bờ

Ba con thơ dại bơ vơ

Nuôi con bằng xác

Nuôi thơ bằng hồn

 

Cò gầy biết tránh bão giông

Con như cỏ dại giữa đồng tả tơi

Xin Người chữ vãi, chữ rơi

Nỗi đau dìm xuống

Nụ cười vớt lên

 

Cho con chân cứng đá mềm

Để con chèo lái màn đêm sang ngày

Phận con sung chát, gừng cay

Câu thơ lam lũ heo may thổi tràn

 

Sân đền rụng kín lá vàng

Nén nhang ngọn khói

Ngổn ngang kiếp người....       

 

                            N.T.T.N