/Củ khoai vùi,tình bạn hãy còn nguyên. Cắn một miếng, nụ cười còn bốc khói/ Thơ Thu Bồn.

VIDEO

HỖ TRỢ

QUẢNG CÁO

LỊCH

LIÊN KẾT

Thơ

GỠ THỜI GIAN ĐAN ÁO CHO CHỒNG (Thơ)

/Gỡ mảnh hồn mình vồi vội. Theo bóng anh đi qua tháng ngày đặc quánh đang trôi.../ Thơ TNT


GỠ THỜI GIAN ĐAN ÁO CHO CHỒNG

  

Cái rét đành hanh

         lùa vào giấc ngủ triền miên

Gió thời gian thổi mòn cùn mái rạ

Căn nhà trống nép mình nơi thôn dã

Chị thắp ngọn đèn dầu

l       ần tìm vào quá khứ đêm đêm

Rút cô đơn từ ký ức chiến tranh

Nỗi đau nhói buốt

       làm sáng lên đường kim mũi chỉ

Se vết thương thành sợi len dài thiên niên kỷ

Vò võ bên hiên

          gỡ thời gian đan áo cho chồng...

Hơn ba mươi năm

          từ ngày chia tay anh bên dải Trường Sơn

Bấy nhiêu lần

           ngâu tháng bảy, mưa nguồn chớp bể

Chiều hoang lạnh chìm trong quạnh quẽ

Bóng chị đổ dài lệch cả miền quê

Sương thời gian nhuộm trắng mái tóc thề

Ngày nối ngày

        chị ngậm ngùi gỡ từng đường tơ bối rối

Gỡ mảnh hồn mình vồi vội

Theo bóng anh đi qua

             tháng ngày đặc quánh đang trôi...


                                   (Tô Ngọc Thạch)