/Lẽ đời thấu hết nông sâu. Chén vui chưa cạn chén đau đã đầy./ Thơ Võ Văn Trực

VIDEO

HỖ TRỢ

QUẢNG CÁO

LỊCH

LIÊN KẾT

Về thơ văn bạn bè

“Truyện cổ tích” - một cách tỏ tình độc đáo

Biết đâu nhà thơ đồng quê Nguyễn Bính muốn để lại cho lớp hậu sinh nam thanh nữ tú một bảo bối khi họ tìm đến nhau mà “Tình trong như đã mặt ngoài còn e”.

Nhân 51 năm ngày mất của Nhà thơ Nguyễn Bính

“Truyện cổ tích” - một cách tỏ tình độc đáo

 

Trong nghiệp chướng “Trời bắt làm thi sĩ”, Nguyễn Bính đã để lại cho kho báu văn học Việt Nam nhiều bài thơ tình nổi tiếng được lưu truyền rộng rãi trong dân gian. Đó như là “Mưa xuân”, “Chân quê”, “Người hàng xóm”, “Cô lái đò”, “ Tương tư”, “Cô hái mơ”, “Hoa với rượu”, “Một trời quan tái”...Trong số đó, “Truyện cổ tích” là một phong cách thơ tài hoa, một lối tỏ tình độc đáo

 

“Truyện cổ tích” - một cách tỏ tình độc đáo - Ảnh 1.

Nguyễn Bính (1918-1966) - Nguồn Internet

Truyện cổ tích

Em ạ! Ngày xưa vua nước Bướm

Kén nhân tài mở Điệp lang khoa

Vua không lấy trạng, vua thề thế

Con bướm vàng tuyền đậu Thảm hoa.

Vua liền gọi gả con gái yêu

Nàng đẹp như em, chả nói điêu

Vua nuông hai vợ chồng phò mã

Cho nhởn xem hoa sớm lại chiều.

Một hôm hai vợ chồng quan Thám

Mê mải xem hoa lạc lối về

Vợ khóc: "Mình ơi! Em hãi lắm!"

Trời chiều lạc lối tới vườn lê.

Vườn đầy hoa trắng như em ấy

Bỗng một bà tiên hiển hiện ra

Sao mà đẹp thế! Tiên mà lại!

Nữ chúa vườn lê đi thǎm hoa.

Bà thấy vợ chồng con bướm dại

Sụt sùi ngồi khóc dưới hoa lê

Đến bên âu yếm bà thương hại:

"ý hẳn hai con lạc lối về?

"Đây về nước Bướm đường thì xa

"Về tạm nhà ta ngủ với ta

"Có đủ chǎn thêu cùng gối gấm

"Có nhiều bánh ngọt ướp hương hoa...

Đêm ấy chǎn êm và gối êm

Vợ chồng ǎn bánh với bà tiên

Ǎn xong thoắt chốc liền thay lốt

Chồng hoá làm anh, vợ hoá em.

                         NGUYỄN BÍNH

LỜI BÌNH:

Từ chuyện bâng quơ về đôi bướm nhởn nhơ  dưới trời chiều khi đôi trai gái đang cùng nhau đi vãn cảnh ; người con trai đã kịp chớp lấy cơ hội để bày tỏ nỗi lòng mình. Anh ta dẫn dắt ý muốn bản thân bằng lối kể Chuyện cổ tích một cách có duyên:

 

“Truyện cổ tích” - một cách tỏ tình độc đáo - Ảnh 2.

Nguồn Internet


“Em ạ! Ngày xưa vua nước Bướm

Kén nhân tài mở Điệp lang khoa

Vua không lấy trạng, vua thề thế

Con bướm vàng tuyền đậu Thảm hoa.

Vua liền gọi gả con gái yêu

Nàng đẹp như em, chả nói điêu

Vua nuông hai vợ chồng phò mã

Cho nhởn xem hoa sớm lại chiều.

Sự tích con bướm vàng đỗ đạt Thám hoa được Vua gọi gả con gái quý có dung nhan đẹp “như em” đã là nút mở để tỏ tình . Sợ lời “tán tỉnh” sàm sỡ, người con trai đã thề “chả nói điêu” cũng có nghĩa là anh rất yêu em bởi em đẹp, bởi hai ta xứng đôi vừa lứa, để rồi chuyện kể được tiếp mạch:

Một hôm hai vợ chồng quan Thám

Mê mải xem hoa lạc lối về

Vợ khóc: "Mình ơi! Em hãi lắm!"

Trời chiều lạc lối tới vườn lê.

Vườn đầy hoa trắng như em ấy

Bỗng một bà tiên hiển hiện ra

Sao mà đẹp thế! Tiên mà lại!

Nữ chúa vườn lê đi thǎm hoa.

Tám câu của hai khổ thơ trên đã đưa “tài tán gái” lên một cung bậc cao hơn nhưng vẫn không mất vẻ lịch lãm giao tiếp. Lối ví von “như em đấy” được xen kẽ ý tứ trong câu chuyện cổ tích để khẳng định người mình yêu không chỉ đẹp vẻ bề ngoài mà còn đẹp sâu xa trong tâm hồn, tính cách. Đôi bướm được hiện thân dần là anh và em đang đi bên nhau. Dù trời đã chiều, đêm đang xuống, đường về con xa ... nhưng, xin em hãy ở lại với anh. Bởi tình yêu của chúng mình là chân chính, có sự chứng giám của Đất, Trời, Tiên, Phật... Và người con trai lại thủ thỉ:

 

“Truyện cổ tích” - một cách tỏ tình độc đáo - Ảnh 3.

Nguồn Internet

Bà thấy vợ chồng con bướm dại

Sụt sùi ngồi khóc dưới hoa lê

Đến bên âu yếm bà thương hại:

ý hẳn hai con lạc lối về?

Đây về nước Bướm đường thì xa

Về tạm nhà ta ngủ với ta

Có đủ chǎn thêu cùng gối gấm

Có nhiều bánh ngọt ướp hương hoa

Mượn điều may mắn của đôi bướm nhỏ trước phân vân lạc lối về hay ở  rồi được bà Tiên giúp, để lời tỏ tình của người con trai được đưa lên thang nấc cuối, đột biến đến tế nhị bất ngờ:

Đêm ấy chǎn êm và gối êm

Vợ chồng ǎn bánh với bà tiên

Ǎn xong thoắt chốc liền thay lốt

Chồng hoá làm anh, vợ hoá em”.

Thì ra là vậy. Một lối bày tỏ đến tài tình và có hậu. Nó không giống cách tiếp cận tình yêu đường đột như trong câu ca dao: “Gặp em anh nắm cổ tay...”

Đọc trọn vẹn bài thơ được dẫn trên, hẳn chẳng có người con gái nào lại nỡ giận trách bạn trai mình mà chỉ còn cách dúi tay lên trán anh ta rồi mắng yêu: “Rõ khéo vơ vào!”.

Biết đâu nhà thơ đồng quê Nguyễn Bính muốn để lại cho lớp hậu sinh nam thanh nữ tú một bảo bối khi họ tìm đến nhau mà “Tình trong như đã mặt ngoài còn e”.

Duy Thảo
Theo dantri