/Củ khoai vùi,tình bạn hãy còn nguyên. Cắn một miếng, nụ cười còn bốc khói/ Thơ Thu Bồn.

VIDEO

HỖ TRỢ

QUẢNG CÁO

LỊCH

LIÊN KẾT

VĂN HỌC QUỐC TẾ

Chùm thơ Thi hào Đức Johann Wolfgang von Goethe

Hãy đi tới! bàn tay ta vẫy bạn: Hãy sống hết mình, những ngày xuân tươi sáng Chăm chỉ học hành, sớm được thông minh Trên bàn cân hạnh phúc của mình Một cái lưỡi hiếm khi thành trọng lượng...
J.W.GOETHE

Ca khúc thiêng liêng

Hãy đi tới! bàn tay ta vẫy bạn:
Hãy sống hết mình, những ngày xuân tươi sáng
Chăm chỉ học hành, sớm được thông minh
Trên bàn cân hạnh phúc của mình
Một cái lưỡi hiếm khi thành trọng lượng...

Bạn hãy trèo lên, hay là tụt xuống
Hãy nắm quyền hành, chiến thắng vẻ vang
Hay làm kẻ tì nô, khắc khoải lụi tàn
Hưởng sung sướng hay cúi đầu chịu khổ
Hoặc làm đe, hoặc là làm búa!
                                                                                                         1787


Bông hoa đồng nội


Một chàng trai thấy một bông hồng
Bông hồng nhỏ xíu trên đồng không
Bông hồng nhỏ xíu và thơm mát
Giữa sớm mai trời, nghe mênh mông...

Chàng trai hối hả chạy tới gần
Bao niềm vui sướng cứ trào dâng
Ôi bông hồng nhỏ, bông hồng nhỏ
Sắc đỏ tươi ngời trên đồng xuân.

Chàng trai khẽ nói: Anh ngắt hoa - 
Hoa hồng tươi thắm trên đồng ta !
Hoa nhỏ đáp rằng: Gai đâm buốt !
Cho chàng mãi mãi nhớ về hoa !

Hoa nhỏ không hề muốn khổ đau
Bông hồng phải nói, nói một câu -
Ôi bông hồng nhỏ, bông hồng nhỏ
Hoa đỏ đồng xuân mãi thắm màu !

Chàng trai hoang dã vẫn ngắt hoa -
Bông hồng tươi thắm trên đồng ta
Hoa chống lại chàng, gai đâm tới
Nhưng chàng trai ấy chẳng buốt da !

Vậy là hoa nhỏ phải khổ đau
Dẫu rằng hoa nói, nói thành câu - 
Ôi bồng hồng nhỏ, bông hồng nhỏ
Hoa đỏ đồng xuân mãi thắm màu !
                                           1771


Gửi mẹ của con


Dẫu không một lời chào, không một lá thư con
Xa đến mấy, xin Mẹ đừng nghi ngại
Tấm lòng con, trước sau, từ ấy
Vẫn dịu dàng hình ảnh Mẹ, Mẹ ơi !
Mẹ thứ lỗi cho con. Trên bước đường đời
Dù một phút - con làm sao xa Mẹ !
Như hòn đá giữ neo, trong sông sâu, đáy bể
Lồng ngực con mãi mãi tạc hình Người!
Dù song dữ trào dâng, dù bão táp cuộc đời
Con sau trước vẫn một niềm yêu Mẹ !
Mẹ biết đấy, niềm vui từ thuở bé
Và bàn tay của Mẹ dịu dàng
Vẫn che chở cho con, lặng lẽ, vĩnh hằng
Như mặt trời chói chang, rực nắng
Trong mỗi tia trong veo, nồng ấm 
Con vẫn nhìn rõ Mẹ, Mẹ ơi
Mẹ của con, con yêu kính trọn đời...
                                        11.5.1767

TRẦN ĐƯƠNG dịch
(Từ nguyên bản tiếng Đức)
(126/08-99)

Nguon theo TapchiSH