/Vén mây muốn bước lên tột đỉnh. Đoái lại dì trăng lẽo đẽo theo/ Thơ Trịnh Hoài Đức.

VIDEO

HỖ TRỢ

LỊCH

LIÊN KẾT

THƠ VĂN BẠN BÈ

KHÚC XUÂN TUỔI BẢY MƯƠI

/Cũng đã đi sắp hết đường mình cần bước. Trước khi vùi xác xuống mồ ta muốn khóc để mừng xuân. / Thơ PNT

KHÚC XUÂN TUỔI BẢY MƯƠI 


Hình ảnh nội tuyến 1

Ta đi trong xuân đời ta và xuân ngoài vũ trụ 
Nơi cát bụi cuộc đời hoa những nở đầy hương 
Bảy mươi tuổi già chưa nhỉ? 
Qua bể khổ trầm luân đã hé cửa thiên đường.

Ta vừa sống giữa đất trời, vừa nhập thân trong màn kịch 
Thông minh không kém đời mà lại vào vai kẻ điếc, câm 
Cứ giả bộ hề tuồng cho dễ sống 
Nuốt nước mắt mình đi như uống nước chè đường.

Bảy mươi xuân trôi... 
Cũng nhanh như bóng câu qua vậy 
Già với con nhưng trẻ giữa dân gian 
Ta hoá chớp, hoá mây mưa thế kỉ 
Cả trời thi ca đã toả khắp dương trần.

Ôi, bài thơ ta khai bút đầu năm 
Nhìn ngợp cánh hoa bay, sao tim mình còn rớm máu? 
Chỉ lặng lẽ cười 
Hàn lại những vết đau trong vai diễn hề tuồng trên sân khấu 
Bảy mươi tuổi rồi cũng vẫn chửa già đâu.

Đi giữa mùa xuân đã thấy vĩnh cửu ở trên đầu 
Cõi Phật rước ta về đất thánh 
Để lại nhân gian cả hồn thơ ngợp ánh 
Ta bay... ta bay trong xa xanh...

Có thể khép lại được chưa? 
Cái màn kịch cuộc đời ta từng sống tháng năm?
Hỡi thế gian! Sao nặng nề số kiếp 
Cũng đã đi sắp hết đường mình cần bước 
Trước khi vùi xác xuống mồ 
                             ta muốn khóc để mừng xuân. 

                                  Xuân Mậu Tuất                                                                                                                                                                                                                                                                                                 PHẠM NGỌC THÁI