/Củ khoai vùi,tình bạn hãy còn nguyên. Cắn một miếng, nụ cười còn bốc khói/ Thơ Thu Bồn.

VIDEO

HỖ TRỢ

QUẢNG CÁO

LỊCH

LIÊN KẾT

GÓC VUI

Phu nhân nhà văn Đình Kính làm thơ

Khép lại bài viết này, tôi chỉ có một ước muốn nho nhỏ là bài thơ “Quê chồng” của chị Tường Vân không chỉ để “đọc cho vui” mà sẽ làm lay động lòng người Xứ Nghệ.

Phu nhân nhà văn Đình Kính làm thơ
 
Bài viết của Đinh Thường

 

Ngày cuối tháng 7/2014 khi nhà văn Đình Kính vừa đi giao lưu văn chương ở Mỹ trở về, vợ chồng ông tổ chức buổi gặp gỡ một số anh em văn nghệ Hải Phòng để hàn huyên, tâm sự.

Trong cuộc vui đó, chị Tường Vân (phu nhân nhà văn Đình Kính) đã đọc bài thơ “Quê chồng”, mà chị đã sáng tác đã lâu, khiến anh chị em có mặt rất ngạc nhiên. Chị đọc xong, nhiều tiếng vỗ tay nổi lên.

Tôi được biết Nhà văn Đình Kính rất dị ứng với thơ. Chẳng là vì anh thường bị "thơ" quấy rối. Có lần anh xỏ giầy chuẩn bị đi thể dục buổi sáng thì có cán bộ khu phố, tưởng anh rảnh rỗi, đến chơi và đọc liền một mạch hơn chục bài thơ khiến anh dở khóc dở cười… Một lần khác, một vị ở câu lạc bộ nọ, đã qua thăm và thao thao về thơ rồi đọc liền một lúc tới 15 bài, nói là vừa sáng tác… Thế nên có lúc anh nói đùa với anh em thân tình rằng, anh định làm một tấm biển gắn nơi cửa: “dày dép và thơ xin để ngoài!”...

Ấy vậy mà vợ anh lại làm thơ và đã sáng tác từ lâu mới chết chứ. Không biết thơ của chị có chịu số phận như dày dép không? Điều băn khoăn ấy khiến tôi thử đi tìm lời giải đáp.

 Một lần, vui chuyện, chị Tường Vân tâm sự: “Tôi thích thơ từ thuở còn đi học. Hồi đó viết rất nhiều, nhưng chỉ để làm báo tường thôi. Bài thơ "Quê chồng" tôi viết đã lâu, vào dịp về quê anh ấy đi "Họ". Làm cho vui và cũng để đọc trong những lần giao lưu với bạn bè thôi”.


                                                  
QUÊ CHỒNG

 

Quê chồng ở tận Đàng trong

Cạnh núi Hồng Lĩnh, bên dòng sông La

Bắc cầu dải yếm em qua
Yêu chồng nên nỗi đường xa hoá gần

 

Mỗi năm về Họ một lần

Vẫn còn náo nức như lần đầu tiên
Yêu chồng yêu cả một miền

Cà mặn, nhút chát, liên miên dưa vàng

 

Chênh chao một chuyến đò ngang

Chở câu ví dặm chèo sang bên nào?

Chợ thưa chật tiếng mời chào

Ả đưa đọi nác, mự trao lời mời

 

Nguyễn Du góp nhặt một đời

Trăm năm Kiều vẫn không vơi ân tình

Quê anh - em gọi quê mình

Dày nhân, nặng hiếu, ân tình, nghĩa cao

 

Miền quê nắng rát gió Lào
Nuôi anh khôn lớn đã bao tháng ngày

Để em mới biết. Đã say

Để ta cùng nhớ. Mong ngày về quê.

Tác giả Tường Vân
Địa chỉ: 13 Điện Biên Phủ, Hải Phòng

 

Cứ xem cách gieo vần của bài thơ cũng đủ biết tác giả rất thạo niêm luật thể thơ này. Thế nên tôi cho rằng đây không phải là sáng tác đầu tay của chị!?

Bài thơ dung dị mà ý nghĩa. Chị viết cho mình mà như viết cho người. Chỉ cần đọc qua bài thơ thôi, ta cũng dễ dàng nhận thấy hồn cốt tình yêu lứa đôi của cha ông qua những câu ca dao truyền thống: Yêu nhau tam tứ núi cũng trèo/ Mấy sông cũng lội, mấy đèo cũng qua; Hay: Yêu nhau, yêu cả đường đi/ Ghét nhau, ghét cả tông ti, họ hàng.

Xưa nay, người ta làm thơ tặng vợ, tặng chồng cũng nhiều; nhất là để tặng người mình yêu. Với bài thơ “Quê chồng” tác giả đã “ghi điểm tuyệt đối” trong lòng “đức lang quân” và kể cả họ hàng thân thích nhà chồng. Chỉ có thể yêu chồng lắm lắm, người viết mới có thể đặt vấn đề:



Bắc cầu dải yếm em qua
Yêu chồng nên nỗi đường xa hoá gần…

 

Yêu chồng yêu cả một miền

Cà mặn, nhút chát, liên miên dưa vàng…


Quê anh - em gọi quê mình

Dày nhân, nặng hiếu, ân tình, nghĩa cao…

 

Tôi đã từng mắt thấy, tai nghe chị Tường Vân hát và khiêu vũ. Và bây giờ lại “mục sở thị” về thơ của chị. Ôi! Nhà văn Đình Kính. Mừng cho anh chị - một cặp trai tài, gái sắc.

Người  Xứ Nghệ (Nghệ An và Hà Tĩnh) có thể tự hào về những người con trai giỏi giang của họ, nhưng cũng có thể không quên trân trọng tấm lòng của những người con gái dám vượt đường xa về làm dâu con của họ.

Khép lại bài viết này, tôi chỉ có một ước muốn nho nhỏ là bài thơ “Quê chồng” của chị Tường Vân không chỉ để “đọc cho vui” mà sẽ làm lay động lòng người Xứ Nghệ.

 

Đinh Thường