VIDEO
Tin nóng
QUẢNG CÁO
LỊCH
LIÊN KẾT
Văn xuôi
PAUL NGUYỄN HOÀNG ĐỨC: GÃ MỘNG DU TRONG VŨNG BÙN HOANG TƯỞNG
Chính vì thế, trong mắt giới trí thức nghiêm túc, Paul Nguyễn Hoàng Đức chỉ là một hiện tượng lạ mang tính giải trí...PAUL NGUYỄN HOÀNG ĐỨC: GÃ MỘNG DU TRONG VŨNG BÙN HOANG TƯỞNG
.
Trong giới cầm bút, đôi khi người ta bắt gặp những hiện tượng kỳ lạ đến mức khó tin, mà Paul Nguyễn Hoàng Đức là một điển hình cho sự lệch lạc giữa ảo tưởng và thực tế. Cái danh xưng tự phong “Triết gia số 1 châu Á” hay “người khổng lồ”, “người danh tài” mà Đức luôn miệng rêu rao, tự nhận, thực chất chỉ là một màn kịch vụng về của sự hoang tưởng. Đó là một kiểu “hồn nhiên” đến nực cười, giống như kẻ tự khoác lên mình chiếc áo hoàng bào quá khổ, rồi đứng trước gương tự vái lạy chính mình trong những cơn lên đồng tự mãn.
Mới đây, đọc cái gọi là “tác phẩm” “Xem tướng đầu nhà thơ cám lợn” của Paul Nguyễn Hoàng Đức, tôi bật cười trước lối hành văn sặc mùi thù hận và thô tục của Nguyễn Hoàng Đức. Điểm nực cười nhất chính là cái logic “nhìn tóc đoán trí tuệ”. Đức cố tình gán ghép mái tóc với não bộ một cách ngô nghê, ví đầu người như đồi trọc để thỏa mãn cơn hằn học cá nhân. Chẳng lẽ, theo logic hợm hĩnh và thiểu năng của Paul Nguyễn Hoàng Đức, tất cả những bậc hiền triết, vĩ nhân hay các vị sư đầu trọc trên đời đều là kẻ "hư não"? Lối tấn công cá nhân dựa trên ngoại hình, một thứ ngụy khoa học rẻ tiền, lại được Đức trưng ra làm vũ khí như một phát kiến trí tuệ. Việc đánh đồng mái tóc với não bộ không chỉ cho thấy sự ngu muội về kiến thức cơ bản mà còn là minh chứng hùng hồn cho một tâm hồn cạn kiệt giáo dưỡng của kẻ cạn lời, đuối lý đã bị sự hằn học cá nhân bóp nghẹt mọi khả năng tranh luận văn minh.
Nực cười hơn nữa là giọng "dạy đời" giả tạo của Nguyễn Hoàng Đức. Đức rao giảng rằng người có học phải "phê bình văn bản" nhưng suốt cả bài viết dài dằng dặc, Đức không đưa ra nổi một lập luận tri thức nào để phản biện lại bài “Hồn nhiên kiểu Paul Nguyễn Hoàng Đức” của tôi. Đức không chứng minh được Đức không “ngáo danh”, không vô ơn hay chơi trò tiểu nhân thù vặt với nhà thơ Nguyễn Quang Thiều. Thay vào đó, Đức phô bày bản chất vô văn hóa đến tận cùng khi tuôn ra thứ ngôn ngữ mạt hạng như "thơ cám lợn", "thơ đít dế" để chơi trò Chí Phèo chửi bới ăn vạ. Đấy không phải là phê bình, không phải là phản biện mà là lối chửi đổng rẻ tiền của hạng hàng tôm hàng cá. Một kẻ tự xưng là “triết gia” nhưng lại dùng ngôn từ rác rưởi để mạt sát tướng mạo và tên tuổi người khác thì thực chất chỉ là một kẻ vô giáo dục đang núp bóng chữ nghĩa. Nếu thực sự có trí tuệ, Đức đã dùng sự uyên bác để chỉ ra cái dở của văn bản “Hồn nhiên kiểu Paul Nguyễn Hoàng Đức”, chứ không phải dùng ngôn ngữ chợ búa của hàng tôm hàng cá để mạt sát cái tên hay tướng mạo của người khác.
Sự hằn học này còn phơi bày một cái tôi bệnh hoạn và một bản chất lưu manh trơ trẽn khi Paul Nguyễn Hoàng Đức trắng trợn bịa đặt chuyện tôi gửi tin nhắn nhờ Đức bình thơ của tôi. Một kẻ tự xưng là “triết gia số 1 châu Á” mà lại dùng thủ đoạn vu cáo hèn hạ, lấy “uy tín” ảo của mình để bảo chứng cho một lời nói dối trắng trợn không chớp mắt. Hành vi này không chỉ là sự băng hoại về đạo đức mà còn là lối hành xử lưu manh văn hóa - thứ dùng để lấp liếm cho sự đuối lý và bất lực trước sự thật. Cái “nhân cách” mà Paul Nguyễn Hoàng Đức huyễn hoặc thực chất chỉ là một bức bình phong rách nát, che đậy một tâm địa vẩn đục của Đức.
Lối tranh luận của Paul Nguyễn Hoàng Đức không phải là dùng lý lẽ của một trí thức, mà là dùng sự thô lỗ để khỏa lấp sự rỗng tuếch. Đức đánh lừa những người nhẹ dạ bằng thứ hào quang giả tạo, biến những điều tầm thường thành huyền bí để lòe thiên hạ. Khi không thể đối thoại bằng trí tuệ, Nguyễn Hoàng Đức tìm cách nhục mạ đối phương bằng thứ ngôn ngữ rẻ tiền. Sự “hồn nhiên” ấy thực chất là một dạng băng hoại về văn hóa ứng xử của Đức.
Chính vì thế, trong mắt giới trí thức nghiêm túc, Paul Nguyễn Hoàng Đức chỉ là một hiện tượng lạ mang tính giải trí, một cái tên để người ta nhắc đến lúc trà dư tửu hậu với sự mỉa mai, khinh bỉ. Bi kịch lớn nhất cuộc đời của Paul Nguyễn Hoàng Đức là sống say sưa trong bóng hình tự vẽ mà không hề biết thế giới văn chương đang nhìn Paul Nguyễn Hoàng Đức như một gã hề lưu manh đang vùng vẫy trong vũng bùn của sự hoang tưởng.
*.
Hà Nội, ngày 18 tháng 12-2025
ĐẶNG XUÂN XUYẾN
Các tin khác
-
3 tác phẩm được trao Giải thưởng Hội Nhà văn Hà Nội năm 2025
-
Vinh danh 9 tác giả nước ngoài tại cuộc thi 'Thơ ca và nguồn cội'
-
Văn chương trên quê hương Trạng Trình
-
TIN BUỒN: TIẾN SỸ LUẬT, NHÀ THƠ, NGHỆ SỸ NHIẾP ẢNH VŨ THÀNH CHUNG TỪ TRẦN
-
HỒN NHIÊN KIỂU PAUL NGUYỄN HOÀNG ĐỨC
-
18 lượt văn nghệ sĩ Hải Phòng được trao giải trong Cuộc vận động sáng tác VHNT
-
"Truyện Kiều" là một bản trường ca bất hủ, giàu ý nghĩa và có giá trị phổ quát cao
-
Toạ đàm ra mắt “Tuyển tập thơ song ngữ Việt – Hàn” của dịch giả Đặng Lam Giang
-
CHƯA CÓ DANH HIỆU "DANH NHÂN VĂN HOÁ THẾ GIỚI"!
-
MẠC CẢNH HUỐNG (莫景貺) (1528 - 1617)

