/Dễ trăm lần không dân cũng chịu. Khó vạn lần dân liệu cũng xong/. Thơ Thanh Tịnh

VIDEO

HỖ TRỢ

QUẢNG CÁO

LỊCH

LIÊN KẾT

Văn xuôi

Chanh thần. Truyện ngắn của Lương Khả Tú

Có trong tay quả chanh thần, Lam biết điều mình muốn và em sẽ dùng nó để giải đáp từng câu hỏi một.

          Chanh thần. Truyện ngắn của Lương Khả Tú

.

     Lam kiễng chân, giữ thẳng vai rồi chỉnh khăn quàng đỏ nằm ngay ngắn, em nhấn nút “VIDEO”, ung dung xoay một vòng tạo thành điệu múa nhỏ. Tranh thủ lúc mẹ thay đồ, Lam gửi video vừa quay cho bố.

aa

Chanh thần. Truyện ngắn của Lương Khả Tú
Minh họa Lê Anh Vân

     Lam kiễng chân, giữ thẳng vai rồi chỉnh khăn quàng đỏ nằm ngay ngắn, em nhấn nút “VIDEO”, ung dung xoay một vòng tạo thành điệu múa nhỏ. Tranh thủ lúc mẹ thay đồ, Lam gửi video vừa quay cho bố.

“Bố xem con thắt khăn quàng với đồng phục mới đẹp không?”

Lúc mẹ không để ý, Lam xem lại đoạn video kèm mẩu tin nhắn, tâm trạng háo hức biết chắc bố sẽ đáp lại bằng tất cả khiếu hài hước của mình.

Chuyện này đã diễn ra được hơn một năm. Lam không rõ vì nguyên nhân gì bố không còn ở chung với hai mẹ con. Lam nghĩ mình đủ lớn còn mẹ thì thấy là vẫn chưa, vì vậy mẹ chưa từng hé môi với em về lí do đoạn tuyệt với bố. Mẹ tuyệt nhiên không nhắc tới, không một cuộc gọi, một cánh thư, một dấu vết nào về bố còn tồn tại trong nhà. Bà không cấm Lam nhắc về bố nhưng đồng thời cũng không trả lời những gì liên quan tới ông.

Một lần tan lớp phụ đạo, Lam đợi mãi không thấy mẹ đón, nhắn tin hay gọi điện đều không được hồi âm, em nhìn trời sập tối bỗng nhớ tới bố, bèn đánh bạo gọi vào dãy số mà mình thuộc lòng từ nhỏ bằng cái điện thoại cũ mẹ cho. Sau vài hồi chuông, bố bắt máy. Nhưng ông không xuất hiện. Ông nói không thể đến nhưng sẽ cử người đón Lam, em chỉ cần ở yên. Bố liên tục nhắn tin trong lúc đợi.

“Con đừng sợ.”

“Không sao, đợi chút là về nhà.”

“Sẽ có xe đón con ngay.”

“Con đừng tắt nguồn.”

Cuối cùng một tài xế xe công nghệ đưa Lam về tận nhà. Hóa ra mẹ Lam sau khi tan làm vì quá mệt đã ngủ thiếp đi bên cái điện thoại sập nguồn. Bà nức nở xin lỗi dù Lam quả quyết là mình không sao. Em cũng nói qua loa được một người tốt đặt xe giúp.

“Chú tài xế thật tốt bố ạ. Con tưởng mẹ sẽ la vì dám đi xe người lạ nhưng mẹ chỉ xin lỗi thôi. Mẹ còn suýt khóc. Nhưng con giữ lời hứa, con không nói cho mẹ biết. Vì đây là bí mật của bố con mình, bố nhỉ!” Lam nhắn tin kể lại cho bố.

“Bất cứ khi nào con cần, bố sẽ gửi tới một quả chanh thần. Nó có khả năng hóa giải mọi chuyện.”

“Nó là gì vậy ạ?”

Tối đó Lam quên cả làm bài tập vì mải mê cầm điện thoại nghe bố kể chuyện về quả chanh thần. Em chẳng biết nó là cổ tích, ngụ ngôn hay thần thoại, em chỉ nhớ lời bố kể thật hay, thật sống động, khiến em tin thế giới chỉ cần có bố là mọi sự đều được hóa giải.

Kể từ đó cùng với những mẩu tin nhắn, Lam hay quay các video ngắn về trang phục mới, món ăn em thấy ngon gửi cho bố. Có khi chỉ vài phút nhưng cũng có lúc gần một ngày bố mới trả lời, nhưng dù bao lâu bố cũng sẽ hồi đáp theo cách đầy hài hước. Như chiếc video ghi lại cảnh bố sơ vin áo sơ mi, bắt chước điệu bộ của Lam xoay một vòng. Kèm theo đó là mẩu tin nhắn: “Đồng phục đi làm của bố hôm nay cũng đẹp không kém!”

Lam thích đoạn video tới mức cả bữa ăn em cứ chốc chốc nhớ tới nó rồi tủm tỉm cười một mình, có khi phát thành tiếng. Mẹ đang vừa ăn vừa tính toán sổ sách cũng phải để ý tới điệu bộ của Lam, bèn buông đũa hỏi.

“Ngày đầu học cấp hai vui lắm hả con? Gặp được bao nhiêu thầy cô rồi?”

“Bốn ạ, trong năm tiết có hai tiết ngữ văn.” Lam vừa kể vừa nhẩm tính. “Cũng thường thôi mẹ à. Nhưng con thích đồng phục mới. Lúc mặc đồ mới đi làm mẹ có vui không?”

Mẹ đang tập trung vào những dãy số trên cái máy tính cầm tay, mãi mới gắp một miếng thức ăn cho vào miệng. Vì vậy câu hỏi của Lam đã rớt lại trước khi chạm tới tai bà. Mấy giây sau bà mới nhận ra con gái vừa nói gì đó, bèn ngẩng lên hỏi lại. Lam nghe mẹ hỏi chỉ mím môi thành nụ cười nhỏ kèm cái lắc đầu.

“Hôm nay đi học cũng vui ạ.”

Đoạn hội thoại kết thúc, mạnh ai nấy ăn nốt phần của mình. Lam giành rửa bát để mẹ tập trung làm việc. Từ khi chỉ còn lại hai mẹ con, em muốn cáng đáng bớt việc nhà. Mẹ thường dặn với những món khó nhằn như xoong chảo to hay hộp nhựa dầu mỡ cứ để lại. Nhưng thường thì Lam sẽ khiến mẹ bất ngờ bằng cách tỉ mẩn rửa sạch những món ấy và úp gọn vào khay.

Những lần như vậy Lam đều chụp lại khoe bố.

“Bố xem con rửa từng này thứ sạch bong như là quảng cáo ấy.”

“Con gái bố giỏi số một!” Thông thường bố sẽ nhắn như vậy và em lại cười tít mắt rồi an tâm đi học bài.

Lên cấp hai Lam mới biết, những năm học này chớ hề dễ dàng và đáng mến như bộ đồng phục nó trao cho mình. Môn toán em từng giỏi nhất lớp giờ đây lần đầu nhận điểm trung bình. Em khóc đỏ lừ hai mắt.

“Đi học không sót buổi nào tại sao lại mang về điểm thế này hả Lam?” Mẹ cao giọng, phát tay vào đùi em. Lam vừa khóc thút thít vừa hình dung ra những điểm A, B, C, D chạy loạn cào cào trên bảng và đố em chứng minh chúng thẳng hàng.

Tối đó mẹ thức cùng Lam tới hơn mười hai giờ để vật lộn với những đoạn thẳng trên giấy. Khi mắt Lam khô đi, cuối cùng em cũng biết cách chứng minh đoạn thẳng AB = BC mà không ai có thể bắt bẻ. Em thở phào nghe tiếng bước chân mẹ về phòng, len lén lấy điện thoại ra kể tất cả cho bố qua đoạn tin nhắn dài. Trước khi thiếp đi với giấc mơ đầy những hình tròn, vuông, tam giác, Lam nghe tiếng lạch cạch từ máy tính đều đặn phát ra bên phòng mẹ.

Những tháng năm tiếp theo Lam dần quen, môn hình học vẫn khó chết đi được nhưng nếu làm thật chậm rãi và tỉ mẩn như mẹ hướng dẫn, cộng với lời động viên từ bố, em dư sức lấy được điểm khá. Với sự bù đắp cật lực bằng những môn khác như toán đại số, ngữ văn, tiếng Anh, Lam vẫn luôn nằm trong danh sách học sinh giỏi. Lần nào đi họp phụ huynh về mẹ cũng thưởng cho Lam bằng hiện kim mệnh giá lớn. Trận đòn ngày đó cứ như là chuyện của mười năm trước. Cả Lam lẫn mẹ đều không nhắc lại bao giờ.

*

“Nè Lam, con trồng cây cho bài tập hè hay sao?”

Mẹ vừa chạy xe vô cổng thấy Lam lúi húi đào xới chậu cây.

“Con trồng cây chanh đ