/Cỏn con một sợi lông mày. Mà đem cột trái đất này vào anh/ Thơ Trần Mạnh Hảo

VIDEO

HỖ TRỢ

QUẢNG CÁO

LỊCH

LIÊN KẾT

Tin trong Nước

THI CA CŨNG CẦN DÂN CHỦ

Hãy Dân chủ trong sáng tạo và công bố tác phẩm VHNT. Thơ không độc quyền của một nhóm người nào như…ta thấy!

THI CA CŨNG CẦN DÂN CHỦ

Trần Nhương

     Tại Hội thảo thơ nhân ngày Thơ tại Hoàng thành. Nhiều ý kiến kêu toáng lên nào là tủi thân cho nhà thơ, nào là buông lỏng xuất bản để thơ xoàng tràn lan, đòi kiểm duyệt gắt gao hơn nữa.

     Ý kiến tôi lại khác:

1- Thơ quần chúng là nhu cầu của họ, các cụ già làng quê, phố thị làm thơ ngâm vịnh, thù tạc cho vui sống. Họ không mong thành nhà thơ chuyên nghiệp, không mong ẵm giải Nhà nước, giải Hồ Chí Minh. Các cụ vui để đỡ bệnh tật, đỡ eo sèo, để sống tích cực.Vui thơ còn hơn tổ tôm xóc đĩa, lô đề. Nói quá lên thì Thơ là thực phẩm chức năng cho sức khỏe người lớn tuổi. Sao các nhà nhà thơ chuyên nghiệp lại chặn niềm vui của người già. Nhiều ý kiến của quan văn, nhà thơ chuyên nghiệp rất “trịch thượng”.

2- Qua hàng ngàn năm lịch sử văn hóa Việt thì những câu tếu táo, ví von, xuất khẩu, bông đùa, qua kính nghiệm sống mà chắt lọc thành kho tàng Ca dao tục ngữ óng ánh. Cũng như thế dân gian đã làm nên kho tàng Cổ tích, truyện Tiếu lâm. Không có dân gian chắc gì Nguyễn Du đã viết nên Kiều. Chắc chắn những người có chữ không thể sáng tác được hết. Nhân dân ta thông minh, hài hước và cũng thâm thúy ra trò.

3- Việc xuất bản thơ CLB, thơ quần chúng thì đã làm sao, miễn là không vi phạm Luật xuất bản. Có cầu thì có cung. Nhà thơ quần chúng cũng có quyền công bố tác phẩm của mình, tại sao không?

4- Các hội VHNT chuyên nghiệp kết nạp ối người thơ cấp phường đấy thôi. Chọn lọc như Đảng ta cũng lọt ối đá sạn. Cứ thoải mái đi việc gì mà đóng cửa quần chúng.

5- Thơ cốt ở hay. Các nhà thơ hãy làm thơ hay thì “Kim cương bất hoán”. Khốn nỗi nhiều nhà thơ đã nhạt trò nhai lại mãi, dễ dãi, chiều nịnh. Cái hay dù bị chà đạp thì tự nó có sức bật dậy trong lòng bạn đọc. Ví như các em gái sắc đẹp đâu nhiều, trung bình và xấu đa số. Trong đó những người đẹp cứ sáng lên rạng rỡ nổi bật giữa đám đông. Thơ hay cũng thế, cứ hay là “hữu xạ tự nhiên hương”. Thơ quần chúng đâu như dịch Vũ Hán lây lan các nhà thơ thành danh ! Nhiều thơ văn ăn giải lớn giải nhỏ vài hôm rơi tõm chả ai nhớ.

     Nhiều nhà thơ "mũi né" những nỗi đau khổ, oan ức của nhân dân. Có thể nói thơ đang đứng ngoài thân phận của Đất nước. Phần lớn nhà thơ "mũ ni che tai".

Cho nên, thưa các nhà thơ khả kính, hãy vắt óc làm thơ hay, không nên lo quần chúng làm xấu dung nhan quý vị và không lấn sân ai.

      Hãy Dân chủ trong sáng tạo và công bố tác phẩm VHNT. Thơ không độc quyền của một nhóm người nào như…ta thấy!