/Lẽ đời thấu hết nông sâu. Chén vui chưa cạn chén đau đã đầy./ Thơ Võ Văn Trực

VIDEO

HỖ TRỢ

LỊCH

LIÊN KẾT

THƠ VĂN BẠN BÈ

CHÙM THƠ CỦA PHAN DŨNG

/Thế mà có lúc ta đã quên mất. Những gì ẩn dấu trong cây cọc gỗ dưới sông Bạch Đằng/ Thơ PD

 

CHÙM THƠ CỦA PHAN DŨNG 

 .
HƠI ẤM  RỪNG  KHUYA

 

Mưa

Con đường rừng

Em dìu tôi đi

 

Mưa tuôn xuống và đêm ập đến

Đạn pháo địch vẫn rít bay trên đầu

Máu ngực tôi rỉ ra từ vết thương ban chiều

Mảnh ni lông che không kín gió

 

Đêm ấy

Tôi đã thiếp đi

Hơi thở em dịu ấm

Trên phiến đá nhỏ ven đường

...

 

Nỗi đau

Và đêm

Mưa rét

Chìm vào ngọn lửa em

Hơi ấm  nơi rừng khuya …

 

Ngày toàn thắng

Mộ em đây – hồn vía em đây

Tôi như người điên  , nhớ thương trầm lặng

Ơi trời, nín mưa thôi .

 

Vết thương ngực  lành rồi

Nhưng em không còn nữa

Tôi ngậm ngùi nhóm lên ngọn lửa

Đường rừng xưa lá đỏ trải đầy…

 

 

 

 @

 

                                                               

                                 GIẤC MƠ  ĐƯA CON  ĐI  HỌC

 

                                                             Chia sẻ với nạn nhân da cam/dioxin 

 

 

 

         

          Đường đê líu ríu cỏ may

          Anh Bình đưa con đi học

          Nắng quê mùa thu màu thóc

          Cha con một bóng hao gầy

 

 

                   Sân trường rộn tiếng trẻ chơi

                   Con anh lẫn trong đám ấy

                   Cũng vui nắc nẻ tiếng cười

                    Tan trường hồi trống anh đợi

 

 

                             Chiều vàng con đê sông Khuể

                             Dáng anh tàu chuối lắt lay

                             Đưa con đi về lối ấy

                             Khói lam toả ấm bếp chiều

 

 

                                      Hoàng hôn vụt tắt lúc nào

                                      Chợt tỉnh cơn mộng trời sáng

 

                                      Đưa con đi học là mơ

                                      Con anh đã chết từ nhỏ

                                      Chất độc Da cam thời đó

                                      Diết da , câm lặng nỗi đau

 

 

 

 

 

                   Căn nhà , giếng nước , hàng cau

                   Cặp sách con anh chưa mở

                   Quyển vở còn nguyên giấy trắng

 

                     Ước mơ cháy bỏng tìm về

 

                            

                             Ngày ngày đưa con đi học

                             Khát vọng làm cha héo hon

                             Đường đê cỏ may quen bước

                             Anh vẫn trọn giấc mơ hoang.

 

 

                                      Đứa  con  vô  hình  đi  học 

                                      Cho  thoả  ước  vọng  người  cha

                                     

 

                                                          Bóng  ma  bé  bỏng  đi  học

                                                          Trả  nợ  giấc  mơ  người  điên .

 

 

@

 

 

                            EM BÉ GÁNH CHÔNG

 

 

Em bé Bình Khương ơi

Tuổi em bao nhiêu rồi

Mà đôi vai mềm mại

Trĩu nặng gánh chông dài

 

Ôi, đất nước của tôi

Thương sao thương yêu quá

Từ dáng hình em nhỏ

Tới những mũi chông dài

 

Rồi em ơi ngày mai

Khi giặc thù vắng bóng

Đôi vai mềm sẽ gánh

Tương lai đất nước mình

 

Tháng 3 năm 1979     

 

 @

 

NON NƯỚC GIÊNG HAI

 

Con đê dầm mình trong giá rét

Bay bay bụi mưa

Dòng sông quạnh hiu cạn nước

 Người đi mờ trong mù sương

 

Mặt đất lầy lội , những bước chân

Đi qua mùa lễ hội                                                   

Cờ xí tung bay trên nóc đình chùa

Dòng người chen chúc về nơi dấu tích xưa .

 

Cho ta tìm mong manh sợi tâm linh

Kéo lịch sử gần lại

Phật hoàng Trần nhân Tông thời ấy

Từ bỏ mỹ nữ , ngai vàng hoa gấm ...

Ngày ngày đi trên đường trúc  , đường tùng

Ngày ngày gõ mõ tụng kinh

Ngày ngày ngồi thiền để tan biến mình trong sương tuyết

Lặng lẽ hiến mình cho phật

Để đất nước có một thiền phái Trúc lâm .

 

Vãng cảnh chùa tưởng  nhớ hiền nhân

Dưới chân tượng , người  người đứng quỳ khấn vái

Cầu cho cuộc đời vượt qua đoạn trường nghiệt ngã

Cầu cho cuộc đời thăng hoa,Cầu để  sống tốt hơn.

 

Cõi tâm linh –  lòng đầy khao  khát

Làm học trò dưới bầu trời vằng vặc sao khuê-Nguyễn Trãi

 bài học làm dân ...

 

Ôi ! non nước giêng hai

 Mưa phùn đất trời ẩm ướt

 bời bời lễ hội

Ngày ngày mong thấy mặt trời .

 

Và xin hãy cầu nguyện

Cho cả nước non này .

 

 @

 

 

                             ANH  MUỐN VỀ  THĂM  LẠI  MƯỜNG  PHĂNG

 

                                                                   Tưởng nhớ đại tướng Võ Nguyên Giáp

                                                  

 

 

Căn bệnh dày vò và nỗi nhớ da diết

Anh  muốn về thăm lại Mường Phăng ...

 

*

Tập đoàn cứ điểm –  mũi lê , họng súng

 Ôi, nhức nhối da thịt Điện Biên

 

Ghi nhớ lời dạy của Hồ Chí Minh

 

Tim anh Văn đập mạnh

                                      Mệnh lệnh phát

“ Kéo pháo ra

                       đánh chắc “

 

Và từ đây Mường Phăng

 

Lòng chảo Điện Biên Phủ

                                      Một rừng cờ trắng

                                      Một rừng lính pháp vứt súng giơ tay đầu hàng

                                      Một tướng Đờ Cát kinh hoàng  ,ngơ ngác,buồn bã

Cúi đầu làm tù binh .

 

 

Một lá cờ đỏ phấp phới vàng sao

Và một rừng ánh mắt Việt Nam rạng ngời mừng chiến thắng .

 

 

*

Không chờ được nữa rồi

 hỡi Mường Phăng yêu dấu

 

Anh đi thật rồi  -  Anh trở về quê mẹ

Vẫn muốn nghe tiếng hò trên sông Nhật Lệ

Về với cát bụi giản dị  cánh lá khô .

 

Vũng Chùa đảo Yến, biển trời xanh vời vợi

 Như chiến  luỹ chắc cao trấn giữ biển Đông .

 

Thấm đẫm trong vô cùng nước non

Anh Văn  - đại tướng .

 

Thấm đẫm trong tận cùng hồn cốt dân tộc Việt đây

Anh Văn – đại tướng .

 

Thấm đẫm trong âm hưởng Việt Nam chiến thắng

Mãi mãi thuộc về nhân dân

Anh Văn – đại tướng .

 

Không chờ được nữa rồi  .

 Hỡi Mường Phăng, Mường Phăng .

 

  • Mường Phăng – nơi Đại Tướng VÕ NGUYÊN GIÁP đặt đài quan sát , sở chỉ trong chiến dịch Điện Biên Phủ .

 @

 

 

                             CƠN MƯA TRẰNG MÙA HẠ

 

 

Mưa trắng sông

Trắng phố

Nhấp nhô trắng những mái nhà

 

Hoa đỏ nở rồi trên cây phượng vĩ

Bàng lá xanh quả non mới nhú

Kết thành chùm đón những hạt mưa.

 

Tự ngàn xưa

Dòng sông vẫn chảy

Neo giữ ký ức tuổi ngây thơ

Tôi và em ngày ấy

Dại khờ . nắng gió theo lang thang .

 

 

Mùa hạ trắng chang chang

Nắng khô ròn mọi thứ

Ước cơn gió giải nồng

Được cơn mưa trắng sông .

 

Mưa trắng sông

Trắng phố

Xanh hồn tôi  những chùm phượng đỏ

Ơi cơn mưa trắng mùa hạ .

 

Em ở nơi đâu...


 

@

 

MƠ VỀ THÀNH PHỐ CẨU

 

Tôi mơ là kiến trúc sư vẽ thành phố đẹp những cây cầu

Cầu cao, cầu thấp, cầu cong, cầu thẳng

Cả cây cầu hình hoa phượng

Vượt qua dòng sông sâu.

 

Tôi ước là công nhân dựng xây  thành phố đẹp những cây cầu

Từ ngực thành phố vươn ra biển cả

Sông nước thiết tha như tình mẹ

Rì rầm kể chuyện ngày xưa

 

Sông Bạch Đằng mênh mang nguồn chảy

Đây! Vùi chôn xương Hán, máu Tống, xác Nguyên

Nhục cảnh thất bại xâm lăng sao gột rửa ?

Dưới bóng dáng hoài thai những cầu nối trăm miền

 

Sông Cấm kiêu hãnh, cảng đón tàu  bốn phương

Qua thời  phá bom từ trường, thuỷ lôi, chống Mỹ phong toả ...

Sông Lạch Tray vòng tay ôm thành phố

Ngước lên bầu trời cầu hàng không Cát Bi

 

Sông  Tam Bạc đón Bác Hồ về Bến Ngự năm xưa

Qua Gian nan thành phố hồng phượng đỏ

Sấm trạng trình từ vùng đất mở

Cầu vươn qua sóng gió sông Hàn

 

Ôi những dòng sông thân thiết chứa đầy mơ ước

Có cây cầu mong nhớ nối hai bờ

Để bên bồi thương bên lở đằng đẵng đợi chờ

Nhớ mãi tiếng gọi đò ngàn năm còn vọng

 

Và tôi kiêu hãnh là công dân thành phố

Có những cây cầu vươn dài, vồng cao, vượt qua những dòng sông

                                         vượt qua eo biển vươn tới đảo xa

                                                                   kéo biển về gần hơn thành phố

 

Những trụ cầu cắm vào lịch sử đầu thế kỷ

Thành phố của tôi – Hải Phòng - thành phố cầu.

 

 

 tháng 8 năm 2015


 @

                               Tiếng Vỹ Cầm ở Sơn Mỹ*

 

                                                            Kính tặng Mike Boehm cựu binh Mỹ

 

 

Ông không phải  nghệ sĩ

Cây đàn lượm từ thùng rác cũ

Bản  nhạc  nỗi  ám ảnh cuộc đời .

 

Những dân thường , trẻ em ,  phụ nữ

Chết trong cuộc thảm sát của lính mỹ

Ông chôn chặt nỗi đau tâm hồn .

 

 

Mike** với cây đàn vĩ cầm  lượm được

Người cựu binh Mỹ chơi  bản nhạc của  mình

Nghe mông lung  -  sám hối  -  giãi bày  -   khát vọng  hoà bình

 

Vắt kiệt sức

Bóp nát trái tim

Đớn đau những tâm hồn nhân hậu .

Vọng lắng trong tiếng đàn , đất trời việt nam

Không hận thù , không chia rẽ

Xanh xanh rừng cây , biển cả  , đồng lúa

Học sinh khăn đỏ  khúc khích cười vui .

 

Người cựu binh Mỹ lang thang với cây đàn vĩ cầm

Ru từng gốc cây , mương nước , đường làng Sơn Mỹ

Nơi xưa máu đổ

Tội ác chiến tranh .

 

Ông không phải nghệ sỹ

Cây đàn lượm từ thùng  rác cũ

Bản  nhạc nỗi ám ảnh cuộc đời ...

 

 

 

*Địa danh thuộc huyện Sơn Tịnh Quảng Ngãi – nơi xảy ra cuộc thảm sát

  ngày 16/3/1968 . Có 504 người  bị giết hại , chủ yếu là phụ nữ và trẻ em .

**Mike Boehm –cựu binh Mỹ từng đã tham gia chiến tranh ở Việt Nam . năm 1992 ông quay lại  Việt Nam tổ chức tự nguyện làm từ thiện , đã góp phần xây dựng 3 trường học, gần 100 nhà tình thương và hơn 3000 lượt hỗ trợ vốn sản xuất cho người dân ở Huyện Sơn Tịnh Quảng Ngãi – nơi xảy ra cuộc thảm sát . Cứ đến ngày 16/3 hàng năm ông lại đến Sơn Mỹ với cây đàn Vỹ cầm , đàn bản nhạc ông tự sáng tác .


 

@

 

                                             Bến tàu không số

 

Chiến tranh qua bến tàu Không số

Chỉ còn lại hàng cọc cầu tàu

Cọc bê tông cắm ngàn sóng lớn

Trước bão gió eo biển Đồ Sơn

 

Những chiếc cọc cầu bến K15

Cắm vào lịch sử thời chống Mỹ

Như bài ca còn mãi chiến công

Đường trên biển xanh tàu Không số

 

Những con tàu chở nặng vũ khí

Lặng lẽ đi không hẹn ngày về

Những con tàu không hiệu, không số

Mang trái tim người lính cụ Hồ.

 

Nhiều tàu đã không còn trở lại

Nhiều người đã không còn trở về

Để chị tôi đứng chờ, biển lặng

Sóng dội về những nỗi niềm biển khơi

 

Bến K15 -  Bến tàu không số

Neo mãi đời chị tôi thanh xuân

Thương nhớ chồng cài hoa vào sóng

Biển dịu đi, bến lại bình yên.

 

Bản hùng ca những tàu không số

Đường trên biển – Đường Hồ Chí Minh.


 

@

 

                              ĐỌC LẠI RUỒI TRÂU*


Cái tát của em như lưỡi dao sắc ngọt

Cắt ngang đời tôi

Như những kẻ bội phản

Cho bình minh mũ áo sông trôi.

 

Tôi đã chết để thành kẻ khác

Trọn đời câm lặng

Chiến đấu cho lý tưởng của em

 

Cho đến khi

Những viên đạn uống cạn giọt máu cuối cùng trong ngực

Tôi chỉ mong em

Cầu xin em

Cho tôi làm con cá nhỏ trong quyển vở học trò của em

Quẫy đuôi một lần cuối

 

Hãy để cho mũ áo của tôi trôi mãi

Trôi theo mặt trời vàng của em

Trôi theo một tình yêu chạy trốn.

 

*Tiểu thuyết Ruồi Trâu

 

 


 

 

@

                         

                                 NHỮNG NGÔI MỘ GIÓ Ở ĐẢO LÝ SƠN

 

 

Hàng thế kỷ  trôi qua

Nhưng gió cát ở đây vẫn thét gào

Vẫn rít lên trong những ngôi mộ gió

Rằng tôi đã chết ở  Hoàng Sa .

...................................................................

 

Sắc vua ban ra*

Cù lao Ré**

Tìm người đi khảo sát Hoàng Sa

Đội thuyền vượt biển dâng Lễ khao thề...***

Những người lính trẻ

Đi mãi không về .

 

Cù lao Ré

Những ngôi mộ gió

Những ngôi mộ có họ tên

Nhưng không có hài cốt

Mỗi năm  lại  nhiều thêm .

 

 

Khói nhang

Khăn tang

Và gió

Quấn quanh  mái tóc còn xanh thiếu phụ

Trên mỏm núi Thới Lới**** khấn cầu

Gió cuốn , cát bay , sóng dựng

Goá bụa thiếu phụ  một đời

Tóc và khăn  cuộn vật lên trời 

Trôi dạt theo sóng  biển

Ngọn gió rít gào khắp cù lao

Ngọn gió mang hồn người  nơi biển đảo xa

Tìm về ngôi  mộ

Có tên tuổi của mình .

 

Cù lao Ré

Những ngôi mộ gió

Vọng hồn  . Lính đi khảo sát Hoàng Sa không về  ...

 

 

  • * Châu bản triều Nguyễn .
  • ** Cù lao Ré   còn gọi là Đảo Lý Sơn ở Quảng Ngãi .
  • *** “ Lễ khao thề thế lính Hoàng Sa” vào ngày 14, 15/ 3 âm lịch ở đảo Lý Sơn
  • **** tên một đỉnh núi thấp  nằm sát biển trên đảo Lý Sơn .

 

 @

 

                                                                  

 

                             NHỮNG CHIẾC LÁ BÀNG RƠI Ở NHÀ TÙ CÔN ĐẢO

 

 

                                                                            Kính tặng những cựu tù Côn Đảo

 

 

 

Những chiếc lá bàng đỏ , vàng

Bay liệng nghiêng rơi trên  thềm nhà tù Côn Đảo

Thương người tù  lá lượn rơi vào khe cửa

Lọt vào  buồng người tử tù

Thiên nhiên ban tặng món quà quý .

 

Bình minh. Người tù mong cho gió lớn hơn

Những chiếc lá bàng màu lửa

Lắc lư ,  nghiêng bay lả tả

Cầu mong thêm lá nữa lọt vào khe buồng .

 

Một ngày, ngày nữa, rồi một tuần, tuần nữa …

Số lá bàng người tử tù góp nhặt

Ít hơn số ngón tay  hai bàn tay

Đủ xếp lại thành lưng áo nhỏ

Rải xuống nền ẩm ướt, hôi hám để nằm

Bởi người tử tù không quần áo mặc.

 

Trời nổi gió Đông Bắc

Tôi nghe tiếng lá bàng rơi chạm khẽ xuống sân nhà

Tưởng như tiếng cựa mình trong xà lim năm xưa

Của người tử tù Côn Đảo.

 

 


 @

 

 

ĐUÔI  MẮT  VẾT  CHÂN CHIM

                                                   Tặng B và M

 

 

 Đêm giông bão

           Đoàn quân tiến đánh đồn giặc

                   Đi qua vườn nhà em

                             Cô du kích trẻ xinh

                                      Tóc hoa móng rồng thơm mát dịu

Một thời của đạn bom  máu đổ

          Đất nước mình ngày ấy chiến tranh

                   Tuổi trẻ đi qua

                             Em còn lại

                                      Mảnh vườn hoang dại

                                                Căn hầm trống vắng mốc meo

                                                          Và dáng hình người lính bị thương băng kín

Rồi tháng ngày nhớ mong

          Tia nắng bình minh

                   Vầng trăng tròn , trăng khuyết

                                      Đời em bến vắng đợi chờ

Lấy gì trả nợ em đây

          Tóc anh bạc rồi ngày gặp lại

                   Em cười . Đuôi mắt vết chân chim

                                                 Con tim còn mê dại

 

Lấy gì trả nợ em đây

          Ôi ! mảnh vườn nhỏ

                   Cái giếng nước mát trong

                             Đã lành dịu vết thương

Lấy gì trả nợ em đây

          Căn hầm xưa không còn nữa

                   Tình yêu vẫn chẳng hao gầy

Lấy gì trả nợ em đây

          Tim tôi đau tê tái

 

Em cười . Đuôi mắt vết chân chim .


 

@

 

                                       RÉT CUỐI MÙA

 

Một ngày tháng giêng

Mẹ tôi đi nhổ mạ

Em gái tôi tất tả cấy lúa dưới đồng

Nước buốt cóng

Bùn nồng ấm

Rét cuối mùa.

 

Rét cuối mùa

Đậm, ngọt tê tái

Đôi má em hồng rực với mùa xuân làng quê.

 

Mưa bụi bay

Sương mù giăng kín

Thấp thoáng mái đình cong

Khóm tre ngoài làng xanh hơn.

 

Cây lúa mới cấy khép nép mỏng manh

Và em, bàn chân trần bấu  trên đường làng tháng Giêng quê mình

 

Cây đa già cuối làng giơ cánh tay chắn gió

Cây gạo đầu làng lặng lẽ đợi ngày bùng nở hoa

 

Mùa xuân

Thương mẹ già

Nhớ em gái

Thương cây lúa

Thương những nấm mộ trầm mặc giữa đồng

Với cái rét còn sót lại

Cuối mùa đông.

 

Rồi tháng Năm nắng vàng rực rỡ

Những cây lúa nặng trĩu hạt vàng

Và nụ cười trên môi em gái

Thắp sáng cánh đồng vàng quê tôi.

 


 @

CÂY   CỌC   GỖ  DƯỚI  SÔNG  BẠCH ĐẰNG

Thăm di tích Bạch Đằng

Tôi vịn vào cây cọc gỗ  mục rỗ gần ngàn năm

                                                     bước thật chậm để nghe tiếng vọng của thời gian

Tôi soi vào  cây cọc  nhọn vết  tích còn  hằn trên thớ gỗ

 chiến trận nơi đây

ngút   trời lửa cháy  ,

                      Chói tai tiếng gươm đao  

 Vun vút   mũi tên  bay  trong gió

                                                         Hỗn độn  tiếng thét gào

 Và sóng .

                      Dựng lên xô đẩy  những con tàu

Dòng sông  lềnh bềnh tắc nghẽn trôi những xác chết

những tàu chiến  chìm ngả nghiêng cột gỗ

Con nước  rút xiết

Hàng cọc nhọn dâng lên

Dòng sông trở thành nấm mồ chôn quân giặc .

...................................................................................

 

Đâu đó vẫn âm vang  tiếng  Sát Thát  của quân dân nhà Trần

Có lúc sự mất còn của dân tộc như quả chuông treo trên sợi tóc

Còn thấy sự đớn đau của người anh dâng em gái mình cho giặc*

Và nhận ra có cả những kẻ nhát hèn .

Và sáng chói tấm lòng trung của Trần Quốc Tuấn :

“Nếu Bệ Hạ muốn hàng , hãy chém đầu thần đi đã”

 

 

 

Quy luật nghiệt ngã mạnh thắng  yếu  thua

 Ta là kẻ yếu ư ?

Núi sông kia thế hiểm

 mạnh biết nhường nào;

Lòng người cùng gắn kết

Sức mạnh biết bao .

 

 

Ta là kẻ yếu ư ?

Một cây cọc gỗ cũng  thành chiến sĩ

Một ngọn núi , dòng sông là chiến luỹ

Ôi , non sông hùng vỹ , và  khát vọng độc lập Tự Do

Giặc giã tan rồi Vua còn trẻ vẫn lên núi đi tu**

Đâu có mê đắm  quyền lực , bạc vàng , tửu sắc

Thế mà có lúc ta đã quên mất

Những gì ẩn dấu trong cây cọc gỗ dưới  sông Bạch Đằng.

 

  • Vua Trần Thánh Tông Phải dâng em gái là công chúa AN TƯ cho Thoát Hoan

**    Vua Trần Nhân Tông

 

                                              Tam Bạc     Tháng 8/2017