/Chắc môn lý và trò văn...trái dấu.Trò học hoài nhớ mãi... kính thầy thôi/ Thơ Quỳnh Anh

VIDEO

HỖ TRỢ

QUẢNG CÁO

LỊCH

LIÊN KẾT

văn xuôi

HỌC THEO THIÊN HẠ

Ôi! Lạy Chúa tôi! Có thế mà cũng không nghĩ ra... Chán quá nhỉ!

HỌC THEO THIÊN HẠ

*

Chuyện là thế này:

Thằng em dại đỗ xe huỵch cái, rồi vỗ vỗ vai lão, nói như cho cả khu phố cùng nghe:

- Anh yêu! Mình về đi!

Lão giật thót người, hớt hải tia mắt nhìn mọi người, rồi sẵng giọng với nó:

- Cái... gì? Sao mày lại gọi tao là anh yêu?

Nó toét miệng cười:

- Thì hôm nọ thấy anh gọi chị Nga là chị yêu ơi, chị ấy có vẻ “sương sướng” nên....

- Thằng ngu! Đấy là con trai với con gái, còn tao với mày là hai thằng đàn ông, dở à?

Nó gãi đầu, nhăn mặt:

- Thì ... Em tưởng tình cảm con trai con gái đều giống nhau, đâu phân biệt giới tính...

Bực mình, nhưng thấy khuôn mặt thộn ra đến tội nghiệp của nó nên LÃO đành hạ giọng: 

- Mày đúng là thằng “tứ chi phát triển”. Mà ... tìm anh có việc gì?

Nó thở hắt ra rồi líu ríu:

- Mẹ em bảo sang phiền anh đưa đến nhà thằng Viện ái, nhờ nó sắp xếp thời gian đưa mẹ em đến phủ cô Hiền dâng lễ giải hạn.

Trời! Lão đâu quen thằng Viện ái! Lão chỉ “tiện mồm” khen theo thiên hạ là thằng ấy nhảy đồng dẻo lắm, khấn vái bài bản lắm... Lão đâu biết thằng Viện mồm ngang mũi dọc thế nào? Lão càng mù tịt chuyện hầu đồng mở phủ. Lão nghe lỏm người ta kháo nhau là thế, rằng thế nên đúng lúc đang lê tê phê rượu lão mới huyếnh lên rằng thằng Viện ái là bạn chí thân của lão, rằng thằng Viện ái rất biết nghe lời lão...! Có việc gì cần tới Viện ái cứ alo, lão sẽ bảo Viện ái lo liệu hết mình. Uầy! Giờ thì chết lão rồi. Tính sao đây?

Thấy lão đứng thộn mặt ra, thằng em dại cuống quýt:

- Sao thế anh? Em có gì sai à? Xin lỗi nhé. Mà em sai chỗ nào phải chỉ cho em biết chứ cứ nghệt mặt ra như bò đội nón như thế thì bố em cũng chẳng hiểu được.

Nhìn thằng em cuống quýt, lão thấy tội tội cho nó nên bụng bảo dạ. Thôi. Cứ dẫn thằng “đầu thì to mà óc lại quả nho” này về nhà rồi liệu cơm gắp mắm sau. Nghĩ thế nên lão khoát tay thằng em lên xe về nhà.

Vừa vào nhà, thằng em dại đã toe toét cười cười với cô cháu gái của lão, bỗ bã như chỗ thân tình lắm:

- Eo ơi con gái nhà ai mà xinh thế? Cho anh thơm cái miệng tí tì ti nào!

Tưởng thằng “óc to như quả nho” chỉ tếu táo cho vui, ai dè nó sấn sấn sổ sổ vào đòi thơm miệng con bé thật. Lão chưa kịp quát thì nghe bốp một cái rõ to, rồi đến tiếng kêu oai oái của thằng “tứ chi phát triển”:

- Ơ... Cái con cọp cái này... Sao lại đánh anh đau thế!

Cô cháu gái của lão đằng đằng sát khí, chỉ tay vào mặt thằng “em chã”:

- Đồ mất dạy! Lần sau mà còn thế nữa thì “chị” đánh cho nát cái mặt họ nhà dê nhà mày đấy.

Ôm má, thằng “em chã” chạy đến xuýt xoa “mách” lão: - Ạnh nhìn mặt em này. Xưng hết lên rồi đấy. Sao cháu anh ghê gớm thế! Em đã thơm được cái nào đâu mà nó giang tay đánh em rõ đau. Đúng là con cọp cái!

Nhìn bộ mặt thiểu não của nó, lão không nhịn được cười, nhưng phải cố nghiêm mặt hỏi tội: - Mày oan ức lắm sao? Vô duyên vô cớ lại đòi thơm nó là thế nào? Là anh thì hôm nay mày nhừ đòn rồi.

Thằng em dại giãy nảy lên:

- Vô duyên vô cớ cái gì? Thì em cũng làm theo lời dặn của mẹ em là sang nhà anh, nếu có trẻ con thì phải thể hiện sự yêu quý trẻ nên em mới làm thế. Với lại, hôm qua anh thơm vào miệng cái Tý nhà anh Sơn, em thấy cái Tý nó cười như nắc nẻ với anh chứ nó có dữ dằn đánh trả như con cháu cọp cái của anh đâu.

Lão sững người trước câu trách móc đầy ấm ức của thằng “em chã”. Lão không biết nó ngù ngờ thật hay giả bộ ngây ngô? Hai mươi mấy tuổi rồi, sao có thể ngớ ngẩn đến thế?... Nhưng nhìn vào khuôn mặt bí dị, cau có và ánh mắt tức giận của nó, lão thấy hình như nó nói thật.

Không nhịn được buồn cười, lão ôm bụng mà cười, khiến thằng em dại cáu: - Sao anh vô duyên thế! Em bị cháu gái anh vô cớ đánh đau như thế lại cứ nhìn em cười. Vô duyên thế đã đủ chưa?

Cố nín cơn buồn cười, lão hỏi: - Mày... Mày có biết con Tý nhà anh Sơn khác cháu anh ở điểm nào không?

Thằng em dại gãi gãi đầu: - Cùng là con gái và cùng là trẻ con... Không có điểm nào khác nhau cả.

Đến nước này thì lão thật sự thấy tội nghiệp cho cái đầu sền sệt những bã đậu của thằng “em chã” nên quát: - Con Tý là đứa trẻ 2 tuổi, còn cháu gái anh nó đã 15 tuổi rồi. Nó đang trở thành một thiếu nữ. Một thiếu nữ! Mày hiểu chưa? Sao mày lại bắt chước như thế?

Thằng em dại ngớ người một lúc rồi lẩm bẩm:

- Ừ, đúng rồi! Cái Tý nhà anh Sơn là trẻ con còn cháu gái anh đang trở thành thiếu nữ! Ôi! Lạy Chúa tôi! Có thế mà em cũng không nghĩ ra. Chán quá anh nhỉ?

Đến lượt lão lại tròn mắt nhìn thằng em dại. Miệng lão cũng “tiện thể” theo tiếng lẩm bẩm của nó mà lắp bắp: - Ừ... Cái Tý là trẻ con còn cháu gái anh đang trở thành thiếu nữ!... Ôi! Lạy Chúa tôi! Có thế mà cũng không nghĩ ra... Chán quá nhỉ!

*

Hà Nội, 01 tháng 11 năm 2013.

ĐẶNG XUÂN XUYẾN