/Lẽ đời thấu hết nông sâu. Chén vui chưa cạn chén đau đã đầy./ Thơ Võ Văn Trực

VIDEO

HỖ TRỢ

QUẢNG CÁO

LỊCH

LIÊN KẾT

Thơ

THƠ XUÂN QUỲNH

Nhà thơ Xuân Quỳnh (1942-1988) vừa được trao Giải thưởng Hồ Chí Minh về VHNT, tên thật là Nguyễn Thị Xuân Quỳnh,

 THƠ XUÂN QUỲNH

Nhà thơ Xuân Quỳnh (1942-1988) vừa được trao Giải thưởng Hồ Chí Minh về VHNT, tên thật là Nguyễn Thị Xuân Quỳnh, vốn là diễn viên múa từ năm 13 tuổi, có thơ đăng báo năm 19 tuổi, trở thành nhà thơ chuyên nghiệp sau khi qua lớp bồi dưỡng những người viết văn trẻ khoá đầu tiên của Hội Nhà Văn Việt Nam (1962-1964).

                                                                   Nhà thơ Xuân Quỳnh

Chủ đề thơ Xuân Quỳnh thường là những vấn đề nội tâm: kỷ niệm tuổi thơ, tình yêu gia đình... Hiện thực xã hội, sự kiện đời sống hiện diện như một bối cảnh cho tâm trạng. Do vậy thơ Xuân Quỳnh hướng nội, rất tâm trạng cá nhân nhưng không là thứ tháp ngà xa rời đời sống. Thơ chị là đời sống đích thực, đời sống của chị trong những năm đất nước còn chia cắt, còn chiến tranh, còn nghèo, còn gian khổ, là những lo toan con cái, cơm nước, cửa nhà của một người phụ nữ, người phụ nữ làm thơ thường ngược xuôi trên mọi ngả đường bom đạn. Xuân Quỳnh không làm ra thơ, không chế tạo câu chữ mà chị viết như kể lại những gì chị đã sống, đã trải. Nét riêng của Xuân Quỳnh so với thế hệ nhà thơ hiện đại cùng thời chính là ở khía cạnh nội tâm đó. Thơ chị là thơ mang tâm trạng. Thời ấy nhiều bài thơ thiên về phản ánh sự kiện, cốt để được việc cho đời, còn tâm trạng tác giả thường là tâm trạng chung của xã hội, vui buồn tác giả hoà trong vui buồn chung của công dân. Tâm trạng thơ Xuân Quỳnh là tâm trạng nảy sinh từ đời sống của chính chị, từ hoàn cảnh của riêng chị. Viết trên đường 20 là bài thơ chiến tranh nhưng lại mang nỗi lòng trăn trở xao xác của một người đang yêu. Có bài bề bộn chi tiết hiện thực như một ký sự. Những năm ấy, đúng là ký sự về đời sống Hà Nội những năm chống Mỹ, nhưng nó không thành ký mà vẫn là thơ do nỗi lòng riêng của tác giả đã tạo nên một mạch trữ tình xâu chuỗi các chi tiết rời rạc của ngày thường lại, tổ chức nó thành kết cấu của bài thơ. Xuân Quỳnh có tài toả lên các chi tiết ngẫu nhiên quan sát được từ đời sống một từ trường cảm xúc của nội tâm mình, biến các chi tiết đời trở nên thơ, có sức gợi, sức ám ảnh kỳ lạ (Trời trở rét, Không đề, Gió Lào cát trắng, Mùa hoa doi, Hoa cỏ may...) 

Thơ Xuân Quỳnh giàu tình cảm, tình cảm sâu và tinh tế nhưng lẩn khuất phía sau tình cảm ấy lại là tư tưởng có tính khái quát, triết lý (Cơn mưa không phải của mình, Đồi đá ong và cây bạch đàn, Chuyện cổ tích về loài người, Những người mẹ không có lỗi...) Đấy là những triết lý nảy sinh từ đời sống, nó có tính thực tiễn, giúp ích thật sự cho người đọc nhận thức và xử lý việc đời, không phải thứ triết lý tư biện, viễn vọng mà chẳng dùng được vào việc gì. 

Đề tài, đối với Xuân Quỳnh, không phải là quan trọng. Điều chị quan tâm là chủ đề. Thơ Xuân Quỳnh bao giờ cũng có tứ, chị dùng tứ để bộc lộ chủ đề. Đây là một đóng góp đáng quý của Xuân Quỳnh vì giai đoạn ấy thơ chúng ta rất lỏng về tứ. Xuân Quỳnh có năng khiếu quan sát. Chị quan sát bằng tất cả giác quan và phong phú trong liên tưởng. Chi tiết vốn quen thuộc bỗng trở nên mới lạ, tạo ý vị cho câu thơ. Một màu cỏ mùa xuân: Cỏ bờ đê rất lạ/ Xanh như là chiêm bao. Tiếng mưa trên lá cọ: Mưa trên cọ bàng hoàng rồi vụt tạnh. 

Cũng có thể vì có tài quan sát mà ở một số bài Xuân Quỳnh ham tả, ham kể. Kể có duyên nhưng vẫn làm loãng chất thơ. Những bài thơ dài của Xuân Quỳnh thường dài vì rậm chi tiết. 

Xuân Quỳnh được coi là nhà thơ nữ hàng đầu của nửa cuối thế kỷ 20.

Tác phẩm: 

Thơ: 
- Gió Lào cát trắng, NXB Văn học, 1974 
- Hoa dọc chiến hào, NXB Văn học, 1968 
- Tự hát, NXB Tác phẩm mới, 1984 
- Lời ru trên mặt đất, NXB Tác phẩm mới, 1978 
- Sân ga chiều em đi, NXB Văn học, 1984 
- Truyện Lưu, Nguyễn (truyện thơ), NXB Kim đồng, 1983 
- Thơ viết tặng anh Tp. Hồ Chí Minh, Văn nghệ Tp. Hồ Chí Minh, 1988 

Dịch: 
- Bố ơi, bố làm con sợ đi (truyện tranh, t/g: Tamara Đăngblông), NXB Kim Đồng, 1989 

Truyện: 
- Bến tàu trong thành phố, NXB Kim Đồng, 1984 
- Vẫn có ông trăng khác (tập truyện ngắn), NXB Kim Đồng, 1988 
- Bao giờ con lớn (truyện tranh), NXB Kim Đồng, 1975 
- Mùa xuân trên cánh đồng, NXB Kim Đồng, 1981 
- Bầu trời trong quả trứng, NXB Kim Đồng, 2005

(Nguồn: Thi viện)

 

 

THƠ XUÂN QUỲNH

 

LỜI TỪ GIÃ CỦA TRUNG ĐOÀN THỦ ĐÔ

 

Mũ sắt mưa bay lất phất 
Trung đoàn lặng lẽ ra đi 
Bãi Long Biên gió buốt 
Dòng sông đen rì rầm 
Ngoảnh nhìn Hà Nội rưng rưng 
Liên khu Một bập bùng lửa cháy 
Phất Lộc, Nguyễn Siêu, Hàng Chiếu 
Ô Quan Chưởng, Cột đồng hồ 
Mái nhà cao thấp nhấp nhô 
Bao giờ trở lại? 
Hà Nội ơi Hà Nội 
Những tên người tên phố thân yêu 
Những chiến lũy cao 
Chồng chất tủ giường bàn ghế 
Có chiếc hòm nâu của mẹ 
Người mẹ nghèo đầu ô 
Chiếc xe nôi trẻ thơ 
Lỗ chỗ đầy vết đạn 
Chiếc dương cầm nhà ai 
Tiếng dây đứt trong đêm chờ giặc 
Ta có thằng bạn học 
Hy sinh chôn dưới nền nhà 
Đêm nay đơn vị rút ra 
Các cậu nằm ở lại 

Chân bước lòng đau nhói 
Đâu những mặt hồ sương muối 
Những sân trường lá rụng áo bay 
Những đường xưa héo hắt mặt gầy 
Cách mạng, tình đầu nắng chói 
Nước Cộng hòa một tuổi 
Chiến xa quân thù 
Như bóng đêm gầm gừ trở lại 
Tháng chạp bốn bề lửa khói 
Quyết tử quân ra đời 
Những công nhân máy đèn 
Thợ sắp chữ nhà in 
Vai áo dầu lem luốc 
Anh giáo tư rút rát 
Đưa bàn tay trắng trẻo nhận thanh gươm 
Anh sinh viên trường Thuốc ngang tàng 
Mang đến con dao giải phẫu 
Anh kéo đàn tiệm rượu 
Bác phở rong mũ dạ 
Ông thợ già bẻ ghi 
Những lưng áo suốt đời vá rách 
Những bàn tay suốt đời im lặng 
Linh hồn của Hà Nội thủ đô 
Những người phiêu bạt không nhà 
Bốc vác bến sông, gầm cầu nằm ngủ 
Gái nhảy, vú em, anh xe, chú tiểu 
Có kẻ lần đầu tiên được sống 
Có người ngỡ đời mình đã hết 
Trong khói thuốc chán chường 
Hôm nay ném bút bước ra đường 
Đứng vào chiến lũy 
Đã quá nhiều đêm nô lệ 
Nước Việt thân yêu giờ phút mất còn 
Già dặn hay măng tơ 
Chân đất hay cà-vạt 
Người theo đạo Tin Lành 
Người đọc mòn sách Khổng 
Và anh, người cộng sản 
Hôm xưa vượt ngục Hỏa Lò 
Dân phố chỉ biết tên 
Qua tấm hình truy nã 
Hôm nay ôm bom ba càng 
Đi hàng đầu dẫn tất cả xông lên 
Đục tường nhà nối lại mọi đời riêng 
Sáu mươi ngày quyết liệt 
Từng thềm gạch từng tấc đất 
Tiếng xung phong tiếng thét rung trời 
Địch từ Đồn Thuỷ kéo lên 
Từ Cửa Bắc xông ra 
Pháo đài Láng quân ta bắn xuống 
Cầu Gỗ, Hàng Đường, Cửa Nam, Hàng Bột 
Ô Cầu Rền, nhà thương Vọng, hãng dầu Sen 
Giặc máy bay xe tăng 
Ta súng trường chai cháy 
Giặc chiếm nhà ngoài, ta xông ra chiếm lại 
Giặc lên gác hai ta gỡ mái nhào vào 
Định ở Bắc Bộ Phủ 
Thực ở Giảng Võ 
Và bao người đã ngã xuống không tên 
Bác hàng rong chợ Đồng Xuân 
Vung đòn gánh đuổi quân thù quanh phản thịt 
Anh bán vé chết trong toa tàu điện 
Bác đưa thư già tóc bạc 
Trên thềm nhà bưu điện hy sinh 
Túi thư chưa kịp gửi khoác bên mình 
Tiểu đội nữ cứu thương 
Ngã xuống miệng còn ca hát 
Những cô gái Ngọc Hà, Lãng Bạc 
Những mẹ già Lai Xá, Thụy Khuê... 
Đêm nay ra đi 
Nhớ từng gương mặt 
Nhớ thằng em liên lạc 
Nhớ rạp hát Tố Như 
Nhớ đường phố cùng ta ngăn bước giặc 
Cho khắp nơi cuộc kháng chiến bắt đầu 
Nhớ khóm rau xanh bên những cành đào 
Trên chiến lũy mưa phùn ướt đẫm 
Đêm giao thừa khói trầm nghi ngút 
Đọc dòng thư, tất cả rưng rưng: 
"Các em quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh" 
Đôi mắt già Hồ thăm thẳm 

Sớm mai thành phố vào tay giặc 
Chúng nó đừng hòng khuất phục 
Hà Nội là của ta 
Một cột điện một mái nhà 
Một thằng bạn một thằng em 
Một sớm mai yên tĩnh 
Ai hát bài "Suối mơ" 
Tiếng xe chạy, tiếng rao quà 
Hà Nội lầm than, Hà Nội hào hoa 
Hà Nội đêm nay nhắc gọi 
Ra đi hôm nay để mãi mãi trở về... 
Mưa bay lồng lộng bờ đê 
Hà Nội nhòe trong nước mắt 
Tam Đảo sau lưng sừng sững 
Việt Bắc chiến khu bát ngát 
Hồng Hà cuồn cuộn réo sôi 

Chỉ xuống dòng sông đỏ rực 
Chúng ta thề sẽ trở về


 

 

THƠ TÌNH CUỐI MÙA THU

 

Cuối trời mây trắng bay 
Lá vàng thưa thớt quá 
Phải chăng lá về rừng 
Mùa thu đi cùng lá 
Mùa thu ra biển cả 
Theo dòng nước mênh mang 
Mùa thu vào hoa cúc 
Chỉ còn anh và em 

Chỉ còn anh và em 
Là của mùa thu cũ 
Chợt làn gió heo may 
Thổi về xao động cả: 
Lối đi quen bỗng lạ 
Cỏ lật theo chiều mây 
Đêm về sương ướt má 
Hơi lạnh qua bàn tay 

Tình ta như hàng cây 
Đã qua mùa gió bão 
Tình ta như dòng sông 
Đã yên ngày thác lũ 

Thời gian như là gió 
Mùa đi cùng tháng năm 
Tuổi theo mùa đi mãi 
Chỉ còn anh và em 

Chỉ còn anh và em 
Cùng tình yêu ở lại... 
- Kìa bao người yêu mới 
Đi qua cùng heo may

 

TỰ HÁT

 

Chả dại gì em ước nó bằng vàng 
Trái tim em, anh đã từng biết đấy 
Anh là người coi thường của cải 
Nên nếu cần anh bán nó đi ngay 

Em cũng không mong nó giống mặt trời 
Vì sẽ tắt khi bóng chiều đổ xuống 
Lại mình anh với đêm dài câm lặng 
Mà lòng anh xa cách với lòng em 

Em trở về đúng nghĩa trái tim 
Biết làm sống những hồng cầu đã chết 
Biết lấy lại những gì đã mất 
Biết rút gần khoảng cách của yêu tin 

Em trở về đúng nghĩa trái-tim-em 
Biết khao khát những điều anh mơ ước 
Biết xúc động qua nhiều nhận thức 
Biết yêu anh và biết được anh yêu 

Mùa thu nay sao bão giông nhiều 
Những cửa sổ con tàu chẳng đóng 
Dải đồng hoang và đại ngàn tối sẫm 
Em lạc loài giữa sâu thẳm rừng anh 

Em lo âu trước xa tắp đường mình 
Trái tim đập những điều không thể nói 
Trái tim đập cồn cào cơn đói 
Ngọn lửa nào le lói giữa cô đơn 

Em trở về đúng nghĩa trái-tim-em 
Là máu thịt, đời thường ai chẳng có 
Cũng ngừng đập lúc cuộc đời không còn nữa 
Nhưng biết yêu anh cả khi chết đi rồi


 

SÓNG

 

Dữ dội và dịu êm 
Ồn ào và lặng lẽ 
Sông không hiểu nổi mình 
Sóng tìm ra tận bể 

Ôi con sóng ngày xưa 
Và ngày sau vẫn thế 
Nỗi khát vọng tình yêu 
Bồi hồi trong ngực trẻ 

Trước muôn trùng sóng bể 
Em nghĩ về anh, em 
Em nghĩ về biển lớn 
Từ nơi nào sóng lên? 

Sóng bắt đầu từ gió 
Gió bắt đầu từ đâu? 
Em cũng không biết nữa 
Khi nào ta yêu nhau 

Con sóng dưới lòng sâu 
Con sóng trên mặt nước 
Ôi con sóng nhớ bờ 
Ngày đêm không ngủ được 
Lòng em nhớ đến anh 
Cả trong mơ còn thức 

Dẫu xuôi về phương bắc 
Dẫu ngược về phương nam 
Nơi nào em cũng nghĩ 
Hướng về anh - một phương 

Ở ngoài kia đại dương 
Trăm nghìn con sóng đó 
Con nào chẳng tới bờ 
Dù muôn vời cách trở 

Cuộc đời tuy dài thế 
Năm tháng vẫn đi qua 
Như biển kia dẫu rộng 
Mây vẫn bay về xa 

Làm sao được tan ra 
Thành trăm con sóng nhỏ 
Giữa biển lớn tình yêu 
Để ngàn năm còn vỗ


Biển Diêm Điền, 29-12-1967 

 

KHÚC HÁT NHỮNG NGƯỜI ANH

 

Hồng Hà ơi ta nhớ mùa thu xưa (Nhạc Đỗ Nhuận)

Bãi cát nghiêng nghiêng 
Bờ lau bát ngát 
Đồi cao xào xạc 
Gió nương chè 

Những người đi 
Áo mờ sương phủ 
Vách dựng ngút ngàn tre nứa 
Lưng đèo hoa chuối rung rinh 
Dép lốp mũ nan 
Súng thô mác nhọn 
Lô, Thao mây trắng 
Trập trùng quân sang 
Quê hương Việt Bắc 
Làng xanh núi xanh 
Những mùa chiến dịch 
Những đêm mưa rừng... 

Khúc hát các anh 
Chúng tôi hát mãi 
Tuổi thơ mê mải 
Theo ngả đường thần thoại chín năm 
Những tên vang vọng trong lòng 
Tiểu đoàn Lũng Vài, trung đoàn Tây Tiến 
Phủ Thông, Bông Lau, Đèo Khách 
Đoan Hùng, Đèo Khế, Phố Lu 
Các anh giữ đất trung du 
Các anh tiến về biên giới 
An Châu, Khâu Luông, Bản Trại 
Cao Bằng rừng núi mến yêu 
Những ông ké thưa râu 
Mế già bên bếp lửa 
Đèo Mã Phục dốc cao đá nhọn 
Bên kia là Trung Quốc 
Diên An, Nhị Lạng Sơn... 
Các anh kéo pháo lên Tây Bắc 
Xẻ núi đào hào vây Điện Biên 
Sốt rét da xanh 
Măng rừng cơm nắm 
Dốc núi cao cao, vực sâu thăm thẳm 
Nghe câu hò thương bộ đội rưng rưng 
Các anh vệ quốc quân 
Các anh văn nghệ 
Làm thơ trên giấy bản 
Ôm đàn đứng hát 
Dưới đường hào Hồng Cúm, Him Lam 

Khúc hát các anh 
Những người giành lại nước 
Lên đường buổi sớm đầu tiên 
Những người rũ tung xiềng xích 
Bao la mây núi sông rừng 

Chúng tôi lớn lên 
Bờ đê cỏ mọc 
Những bãi mía đồng ngô cháy nắng 
Những ngả đường khói cuộn 
Sông Hồng rào rạt 
Mênh mông trôi cát 
Chân làng quê 
Chúng tôi đi 
Rập rờn áo lá 
Quanh co đèo cao gió lửa 
Hai mươi mùa bão mưa 
Những người anh xưa 
Đã trán nhăn tóc bạc 
Có khu rừng chúng tôi đến 
Các anh chưa qua 
Có những vui buồn yêu giận 
Các anh chưa lo 

Khúc hát các anh 
Chúng tôi vẫn hát 
Tuổi trẻ các anh 
Dậy chúng tôi làm người tốt đẹp: 
Còn một em bé rách 
Lòng ta vẫn bồn chồn" 
Đất nước thức vạn đêm 
Chưa một ngày vui trọn 
Làm sao lòng có thể nguôi yên? 

Khúc hát các anh 
Mãi mãi dòng sông 
Chúng tôi đến uống 
Ngọn lửa đầu tiên trong ngực 
Chúng tôi mang suốt cuộc đời


 

 

HÁT RU CHỒNG NHỮNG ĐÊM KHÓ NGỦ

 

Anh không ngủ được ư anh? 
Để em mở quạt quấn mành lên cho 
Lặng sao cái gió mặt hồ 
Ghét sao cái nóng đầu mùa đã ghê! 
Đoàn thương binh mới trở về 
Đánh nhau trước cửa hàng bia lúc chiều 

Anh không ngủ được anh yêu? 
Nghe chi con lũ đang chiều nước dâng 
Ngày mai cây lúa lên đòng 
Lại xanh như đã từng không mất mùa 
Con sông bạn với con đò 
Con người bạn với câu hò trên sông. 

Ngủ đi, em khép cửa phòng 
Để em lên gác em trông xem nào 
Ai đồn rằng cọ cháy cao 
Người dân Vĩnh Phú đốt bao nhiêu đồi 
Hình như lửa đã tắt rồi 
Gió không thổi nữa anh ơi yên lòng 

Thương gì người đói lang thang 
Xin ăn trên khắp phố phường ngoài kia 
Ngủ đi anh hãy ngủ yên 
Rồi mai họ sẽ trở về quê thôi 
Lòng thương chỉ nói bằng lời 
Lấy đâu ra gạo cho người được no 

Khuya rồi anh hãy ngủ đi 
Để em trở dậy em che bớt đèn 
Đứa nào nó nói cùng anh 
Cái tin chết của bạn mình vừa xong 
Chắc là đường đất khó khăn 
Nên thư từ chẳng thể năng gửi về 
Anh ơi anh hãy ngủ đi 
Thằng con ta nó nằm mê đó mà 
Ngày chơi súng giả ba lô 
Làm anh giải phóng hét hò suốt thôi 
Mười năm sau lớn lên rồi 
Sẽ quên đi những trò chơi bây giờ 

Ngủ đi anh, hãy ngủ đi...


1974 
 

 

THUYỀN VÀ BIỂN

 

Em sẽ kể anh nghe 
Chuyện con thuyền và biển: 

"Từ ngày nào chẳng biết 
Thuyền nghe lời biển khơi 
Cánh hải âu, sóng biếc 
Đưa thuyền đi muôn nơi 

Lòng thuyền nhiều khát vọng 
Và tình biển bao la 
Thuyền đi hoài không mỏi 
Biển vẫn xa... còn xa 

Những đêm trăng hiền từ 
Biển như cô gái nhỏ 
Thầm thì gửi tâm tư 
Quanh mạn thuyền sóng vỗ 

Cũng có khi vô cớ 
Biển ào ạt xô thuyền 
(Vì tình yêu muôn thuở 
Có bao giờ đứng yên?) 

Chỉ có thuyền mới hiểu 
Biển mênh mông nhường nào 
Chỉ có biển mới biết 
Thuyền đi đâu, về đâu 

Những ngày không gặp nhau 
Biển bạc đầu thương nhớ 
Những ngày không gặp nhau 
Lòng thuyền đau - rạn vỡ 

Nếu từ giã thuyền rồi 
Biển chỉ còn sóng gió" 

Nếu phải cách xa anh 
Em chỉ còn bão tố


4-1963 

 

LỜI RU TRÊN MẶT ĐẤT

 

Rào rào tiếng những bầy ong 
Chuyên cần là tiếng cái tằm nhả tơ 
Mẹ còn đang bận đưa ru 
Cái hoa bận đỏ cái hồ bận xanh 
Hạt cây đang bận nảy mầm 
Con quay quay có một mình ngoài kia 
Ngủ đi con hãy ngủ đi 
À ơi... cái ngủ đang về cùng con 
Từ trong lá cỏ tươi non 
Vượt lên mặt đất vẫn còn mảnh bom 
Từ ngôi nhà mới vừa làm 
Nghe trong cái ngủ nồng nàn mùi vôi 
Ngủ đi qua suối qua đồi 
Qua trong lòng đất, những lời ru, qua... 
Đây dòng sữa trắng như ngà 
Dẫu thôi hạt sạn, dẫu xa cửa hầm 
Vẫn còn bùn lấm đôi chân 
Tuy nguồn nước đã trong ngần lời ru 
À ơi... ngọn lửa ngày xưa 
Mẹ nuôi dưới đất bây giờ về đâu? 
Nhìn lên rực rỡ trên đầu 
Lửa hôm qua đã trong màu cờ bay 
Đất chung sống với ban ngày 
Người chung sống với hàng cây người trồng 
Lại thương con dế dưới hầm 
Những năm bom đạn sống cùng lời ru 
Đã tan những đám mây mù 
Ông trăng tròn giữa đêm thu mát lành 
Cái nôi thôi mắc cửa hầm 
Trắng tinh cái tã, xanh trong bầu trời 
"Ba tháng lẫy, bẩy tháng ngồi" 
Con đường xa tắp đất thời mênh mông 
Gió lên từ những khu rừng 
Mùi hương thơm tự trong lòng của hoa 
Bốn phương đâu cũng quê nhà 
Như con tàu với những ga dọc đường 
Đất qua rồi những đau thương 
Có chăng lời hát vẫn còn mà thôi 
À ơi... con ngủ... à ơi...


1975 
 

 

 

SÂN GA CHIỀU EM ĐI

 

Sân ga chiều em đi 
Mênh mang màu nắng nhạt 
Bụi bay đầy ba lô 
Bụi cay xè con mắt 

Sân ga chiều em đi 
Gạch dưới chân im lặng 
Bóng anh in thành tàu 
Tóc anh xoà ngang trán 

Sân ga chiều em đi 
Bàn tay da diết nắm 
Vừa thoáng tiếng còi tàu 
Lòng đã Nam đã Bắc 

Anh thương nơi em qua 
Những phố phường nhộn nhịp 
Bỡ ngỡ trong ánh đèn 
Còn lạ người lạ tiếng 

Anh thương nơi em qua 
Những sương chiều mưa tối 
Dặm đường xa nắng dãi 
Chuyến phà con nước dâng 

Em xao xuyến trong lòng 
Nhớ về nơi ta ở 
Mùa thu vàng đường phố 
Lá bay đầy lối qua 

Ngọn đèn và trang thơ 
Tiếng thở đều con nhỏ 
Màu hoa trên cửa sổ 
Quán nước chè mùa đông 

Con tàu và dòng sông 
Ra đi rồi trở lại 
Hà Nội ơi Hà Nội 
Sân ga chiều em đi


NGHE RÉT ĐẾN, NHỚ VỀ HÀ NỘI

 

Em ở đây giữa nắng mênh mông 
Mùa trái lạ, điệp trùng bờ bến lạ 
Đất hoang dã gọi tay người đến vỡ 
Thép gai còn nham nhở dấu ngày qua 
Những đoàn người đi lập lại làng quê 
Bàn tay trắng bắt đầu nhen bếp lửa 
Trận mưa đầu trên luống cày mới vỡ 
Hạt lúa đầu qua kẽ ngón tay chai 
Đất ở đây gắn người với con người 
Biết thương yêu và hiểu về Tổ quốc 
Nhưng ở đây chưa bao giờ biết rét 
Chỉ mình em nghe rét nhớ về anh 
Miền nắng xa thăm thẳm một mình 
Nghe rét đến nhớ về Hà Nội 
Mùa thay lá của những hàng cơm nguội 
Đường Nghi Tàm bát ngát gió Hồ Tây 
Trời thủ đô đang đổi màu mây 
Trong quán nhỏ tách cà phê ấm nóng 
Thương màu cúc giữa đông vàng rạo rực 
Đêm phương Nam em thức nhớ về anh 
Căn phòng con riêng của chúng mình 
Nước trong phích, hoa trong bình gốm cũ 
Sách trong giá và thơ trong trí nhớ 
Viết ra rồi, anh đọc em nghe 
Cửa mở ra, đường phố dưới kia 
Những màu áo báo gió mùa đã tới 
Trẻ đi học thu hai tay vào túi 
Nắng ẩn vào sau những mái nhà riêng 
Chiều mùa đông anh đi dạo cùng em 
Qua phố cũ, qua những đường phố mới 
Gạch vừa lát, hàng cây còn trẻ tuổi 
Những ngôi nhà như tiếng hát lên cao 
Năm cửa ô, năm lối đi vào 
Của hoa trái, su hào, bắp cải 
Của tình yêu ra đi và trở lại 
Mùa đông này biết có những ai xa? 
Em ở đây, đất mới bao la 
Bàn tay nhỏ che dưới trời nắng gắt 
Những đàn chim bay tìm nơi đất ấm 
Em muốn mang chút nắng tới quê nhà

 Theo hoinhavnvn