/Củ khoai vùi,tình bạn hãy còn nguyên. Cắn một miếng, nụ cười còn bốc khói/ Thơ Thu Bồn.

VIDEO

HỖ TRỢ

QUẢNG CÁO

LỊCH

LIÊN KẾT

Thơ

Thơ Nguyễn Đình Minh

Những con tàu không số đi dưới các vì sa, thầm lặng về Nam, giấu những trái tim, khao khát đón ánh ngày từ biển cả.

Thơ Nguyễn Đình Minh

 

Nhà thơ Nguyễn Đình Minh

Hải Phòng

 

Những con tàu không số đi dưới các vì sao

thầm lặng về Nam

giấu những trái tim

khao khát đón ánh ngày từ biển cả.

câu ca chiều phố cũ

tan ra trong tiếng bom rền

em đi làm ca ba trên con đường đêm

tóc quấn vào trong mũ

không giấu nổi mùi hương lá sả

và tiếng cười rất trẻ

tiếng bình minh...

 

Hải Phòng

những cơn bão rung chuyển bến bờ

miên man sóng dữ

mồ hôi trắng loang màu áo thợ

toa tàu trôi ngang qua phố

mang những mảnh trời

bâng khuâng tiếng ve...

phượng vẫn châm lửa vào hè

rạo rực thắp những điều suy nghĩ

năm cửa ô như bàn tay châu thổ

vẫy gọi mặt trời lên

những lồng ngực cánh buồm

phồng căng tiếng biển

những dòng sông quặn mình mở bến

mạnh mẽ nồng nàn

hơi thở đại dương.

 

Hải Phòng

hương gió bể ùa đầy trong vành nón chao nghiêng

bài thơ nở cùng em và hoa phượng

da diết

tiếng còi tàu gọi bến

khát khao dội lên

trong tiếng sóng gầm.

 

 

 

Nghĩ bên Đá không đầu

 

Vệt lông ngỗng như những lá cờ tang

cắm bi kịch xuống lòng Đại Việt

bao nhiêu người mê muội mảnh đời thường

trong đó có em,

để Cổ Loa Thành vùi trong đổ nát

máu chảy nghìn năm dải đất Tiên Rồng?

 

Tình yêu mỏng manh như là lá

trước lửa chiến tranh và mặt nạ cuộc đời

khi tổ quốc tựa lưng vào Lẫy Nỏ

sao lại ngây thơ dâng hiến cho người?

 

nhân dân thương em cho em thành ngọc

nhưng nhà đã tan, hoá ngọc có ích gì

ngọc chẳng sáng trong đêm mất nước

giếng cổ u trầm một chấm sao khuya.

 

Lòng dân tộc khoan dung vớt em về từ biển

iu ấp chở che trong truyền thuyết nhân từ

nhưng hồn đá từng ngày vẫn rỉ ra giọt đắng

đất còn rung tiếng vó ngựa Triệu Đà…

 

Chẳng cha nào chém con dù con lầm lỡ

dằn lòng gươm chớp sáng dưới trời

em hoá đá không đầu vì trái tim đập lệch

tội chẳng mình em,

sao chỉ chém một người?

                                          

Đền Cổ Loa, tháng giêng 2013

 

 

Chiều Cổ Ngư

 

Sông Hồng chảy về đông và để lại

nỗi bâng khuâng sương khói Tây hồ

Cô bán chiếu gon đâu rồi? Không bán chiếu

Câu thơ tình ngơ ngẩn nắng Cổ Ngư.

 

Mây bảng lảng trôi về Bến Trúc

Tìm tiếng thoi dệt lụa giắng tơ chiều

lụa trắng tinh khôi trải vào sóng biếc

giặt nỗi sầu, giặt mãi chẳng vơi…

 

Thăm thẳm giữa mênh mông trời nước

mắt lưới thẫn thờ tìm dấu vàng son

gặp ca dao bồng bềnh vin bóng trúc

u uẩn buồn trên váng hoàng hôn.

 

Bất chợt giọt chuông rơi vào sâu vợi

mái chèo khua, thuyền ai chở gió về

ta nghe thấy tiếng ngày xưa… bến đợi

hương tóc thề thơm lại ánh trăng khuya.