/Vén mây muốn bước lên tột đỉnh. Đoái lại dì trăng lẽo đẽo theo/ Thơ Trịnh Hoài Đức.

VIDEO

HỖ TRỢ

LỊCH

LIÊN KẾT

Thơ

GIỚI THIỆU TRANG THƠ MỚI CỦA NHÀ THƠ NGUYỄN THÚY QUỲNH

/chảy âm thầm trên những gương mặt sạm đen./ Thơ NTQ

GIỚI THIỆU TRANG THƠ MỚI CỦA NHÀ THƠ NGUYỄN THÚY QUỲNH

       Những năm gần đây, trong số ít những nhà thơ nữ đang có những đổi mới hướng tới sự cách tân trong thi ca hiện đại thì nhà thơ Nguyễn Thúy Quỳnh, hội viên Hội Nhà văn VN, Tổng biên tập báo Văn nghệ Thái Nguyên là một gương mặt thơ rất đáng chú ý. VANVN.NET xin giới thiệu chùm thơ mới nhất của chị với trái tim thi sĩ hướng về nỗi đau và sự bất an của con người thời hiện đại (nhà thơ Nguyễn Việt Chiến giới thiệu và tuyển chọn).

Nhà thơ Nguyễn Thúy Quỳnh, TBT báo Văn nghệ Thái Nguyên

 

NGUYỄN THÚY QUỲNH

BIÊN BẢN BUỔI CHIỀU CHƯA ĐẶT TÊN

 

Trong bóng chiều chạng vạng
chúng tôi ngồi bên nhau
cùng bầy chữ

phía trước là cánh đồng khô cằn
dòng sông cạn và cơn dông mù mịt

trong bóng chiều chạng vạng
có đôi mắt từ miền sáng tối nghìn năm 
nghiêm nghị nhìn chúng tôi
có đôi tai mọc từ triệu đôi tai vô tăm tích
lắng về phía chúng tôi
có nhịp rì rầm từ non cao bể thẳm
gõ không ngừng vào óc chúng tôi
có nước mắt của Mẹ
chảy âm thầm vào tim chúng tôi

trong bóng chiều chạng vạng
chúng tôi ngồi bên nhau
cởi bỏ sự câm lặng truyền kiếp 
thả bầy chữ 
qua cánh đồng, dòng sông, những cơn dông
qua thăm thẳm bóng đêm
về miền Ánh Sáng.

 

 

TRỞ VỀ NHÀ

 

Người vật vã giữa bốn bề trắng toát
Chỉ mong điều ấy thôi

Người kẹt lại nơi hầm sâu đen thẳm
Chỉ mong điều ấy thôi

Người đứng gác nơi đầu non cuối biển 
Chỉ mong điều ấy thôi

Người mướt mải mưu sinh chân trời xứ lạ
Chỉ mong điều ấy thôi

Người gục đầu đếm ngày qua song sắt
Chỉ mong điều ấy thôi

Sớm mùng một 
Được kính cẩn thắp hương trước ban thờ tiên tổ 
Ngắm hoa mai thong dong nở
Đã may mắn hơn biết bấy nhiêu người.

 

 

VỚI MỘT EM - BÉ - CÂY

 

Số phận trớ trêu bắt em chào đời trên bức tường xám của bảo tàng.

Em tồn tại được bao lâu
không ai biết

Nhưng ai cũng biết là rất ngắn ngủi
những ngày xuân mơn mởn rồi sẽ vội vã đi qua, 
chỉ một cơn nắng hạ đầu mùa 
cũng đủ làm em héo tàn và ra đi vĩnh viễn.

Tôi tình cờ ngang qua đây, 
không thể không mỉm cười
thán phục sự kiêu hãnh, kiên cường pha chút tinh nghịch
xoè ra từ dăm chiếc lá tí hon

Bên kia bức tường 
Những hiện vật kéo dài cuộc đời đã chết của mình trong tủ kính
Năm này qua năm khác.

Bên này
Một sinh linh bé xíu 
Thản nhiên bám rễ mà xanh
An lạc trong từng giây sống

Kính chào em,
Em - bé - cây!

 

 

 

 

 

CHUYỆN KỂ VỀ MỘT NGÔI NHÀ

 

 

Đỉnh đồi lộng gió
Khu vườn nồng nàn hoa cỏ
Có ngôi nhà tuyệt đẹp Thượng đế dựng lên
Cho họ dắt nhau về ở

Ấy là nơi họ gửi gắm linh hồn
Tên ngôi nhà do mỗi người tự đặt
Là Sáng Tạo, Cái Đẹp, hay Bất Diệt
Họ nhảy múa, làm thơ, thả ước mơ từ đỉnh đồi lộng gió
Tới muôn vì sao.

Thế rồi
Họ ngày một đông lên 
Nhưng ít dần kẻ có đủ một quả tim 
Ngày lại ngày
Họ dẫm đạp lên cỏ để ngắm những vì sao
Không mảy may nghĩ về sự nát nhàu của cỏ
Săn cá bẫy chim rồi vẽ tranh về tăm cá bóng chim
Hái hoa chặt cây và véo von ngợi ca màu xanh
Rồi ậm ừ bảo nhau: vậy mới là thế giới

Họ thì thầm với nhau về vệt mối xông trên tường nhà
Thầm thì to hơn khi tổ mối mỗi ngày mỗi lớn
Nhìn nhau rồi lại nhìn nhau xem ai ra tay
Khi bầy mối thản nhiên gặm rào rào rường cột
Họ đành thương lượng với chúng
Trên tinh thần đóng cửa bảo nhau
Đừng để ồn ào, thế giới mất vui!

Một ngày
Ngôi nhà ấy tan tành giữa khu vườn tanh mùi mối tươi
Ngọn đồi ấy sụp xuống
Họ nhìn nhau rồi lại nhìn nhau 
Và đồng loạt kết tội bầy mối

Chỉ vài kẻ có tim cứ đau nhức nhối.

Người cuối cùng còn sót lại của ngôi nhà 
Kể với tôi trong cơn mơ đêm qua.

 

 

VỀ CHẬU HOA GIẤY Ở HÀNH LANG

 

Sinh ra dưới bầu trời đầy gió
Ngày đội nắng đêm hứng mưa
Càng mặn mòi càng bừng nở
Càng cỗi cằn càng rực rỡ

Bị bứng về chốn này
Một chậu đất cỏn con
Vài ca nước nhỏ nhoi 
Dặt dẹo đời cây trong nhà
Sông không ra hồn, chết không ra vía.

Nhưng sinh ra đã là cây
Không thể dầm chân trong bóng tối
Ngày ngày gắng gỏi vươn tìm ánh sáng
Chắt chiu những tia nắng ngoài kia
Tô xanh mướt tinh khôi từng nõn lá

Bất chấp sự cắt tỉa cho vừa khuôn phép
Bất chấp cánh cửa kia một ngày bị khép
Vì những bông hoa 
chỉ rực rỡ dưới mặt trời

Những cánh – tay - cây mong manh
Những cánh – tay - cây khát nắng gió
Những cánh – tay - cây ngày mai bị cắt bỏ
Đang kể tôi nghe câu chuyện
về Tự do.

 

 

THƠ TẶNG CHỒNG

 

Đêm đêm

Em áp mặt vào ngực anh

Vòm ngực là một vòm trời

Tỏa hơi ấm nồng nàn căn nhà nhỏ của hai ta

 

Vòm trời bình yên

Đón em mỗi ngày trở về

Được thản nhiên nhìn bão dông lui sau cánh cửa

Được vui sướng ngắm các con tựa vào anh

Những cây xanh tựa vào triền núi

Lớn từng ngày.

 

Vòm trời dài rộng

Cho những giọt nước mắt đàn bà của em thỏa sức rơi

Và những nụ cười chưa từng có trên môi

Nở viên mãn cả trong giấc ngủ. 

 

Mỗi sớm mai trước gương

Em nhìn thật lâu vào vết lõm trên trán mình

Vết cằm anh đã tì vào đó cả đêm

Và tủm tỉm nhận ra một chân dung của hạnh phúc.

 

 

NGHĨ VẶT VỀ KHẨU TRANG SAU BẢN TIN MÔI TRƯỜNG

.
Tin như dầu loang

Về thảm họa ô nhiễm bầu trời
Bụi lơ lửng, bụi không nhìn thấy được
Xộc vào phổi vào tim vào óc
Muốn sạch thì, a lê hấp, khẩu trang!

Thế là
Lời nói bịt khẩu trang
Lơ lửng trên dây trên cây trên mây 
Không thèm xuống đất

Thế rồi
Bàn tay bịt khẩu trang
Khỏi nhặt rác bỏ thùng
Về ngồi chơi xơi nước
Bàn chuyện kim cổ tây đông

Chỉ còn Ý nghĩ
Ý nghĩ cô đơn
Cặm cụi những nẻo đường xa lắc

Rồi Ý nghĩ cũng bị triệu về bịt khẩu trang
Để khỏi lang thang
Và những khẩu trang không bán được hàng
Sẽ ế.

Ý nghĩ buồn, Ý nghĩ ra công viên ngắm hoa
Những bông hoa không chịu bịt khẩu trang
Nở thỏa thích dưới nắng

Nắng ở trên cao lắm
Nắng không khẩu trang.

 

 

 

TẶNG MỘT NGƯỜI BẠN NGHỈ HƯU

                                             (Với tất cả sự kính trọng)

 

 

Máy tính đã đóng rồi, ấm trà còn chén cuối

Chén trà này anh tự thưởng cho mình

Tài liệu xếp gọn gàng trên bàn giấy

Cây tùng góc vườn rung lá tiễn tri âm

 

Căn phòng hẹp, như bao căn phòng khác

Như một ga tàu, người đến người đi

Đây ga chót của hành trình dằng dặc

Mấy mươi năm viết câu chuyện đời mình

 

Câu chuyện viết bằng rạ rơm quê mẹ

Bằng củ sắn non bạn dúi góc công trường

Bằng máu bật trên môi ngày nghe tin chiến trận

Biết người đi xa nhường phần sống cho mình

 

Câu chuyện viết bằng những tháng năm đèn sách

Lớp bổ túc ngày xưa, giảng đường lớn bây giờ

Trang viết nào không mồ hôi đổ xuống

Con số nào đo bền chí ước mơ?

 

Câu chuyện viết bằng bao nhiêu tâm sức

Chiu chắt yêu thương dành tặng cuộc đời

Lặng lẽ sẻ chia bao nhiêu gia cảnh

Thanh lọc nỗi buồn, cho đi những niềm vui

 

Câu chuyện viết bằng thăng trầm thời cuộc

Tháng năm trôi, đen trắng cũng lẽ đời

Hành trang rời tàu vẫn như ngày anh đến

Là Yêu – Tin trọn vẹn phía Con Người

 

Khóa đã rút chìa, cửa đã đóng xong rồi

Ngày mai mở cửa này sẽ là bàn tay khác

Anh mỉm cười ngắm ráng chiều dần tắt

Đợi những bình minh lộng lẫy của riêng mình.

 

                                                             1.9.2015

 

ĐÊM THƠ CỦA CÁC THI SĨ NÔNG DÂN

 

 

Đêm hội bỗng xôn xao khi họ tới

Này mớ bảy mớ ba, này túi chéo, áo chàm

Các thợ cấy, thợ cày hôm nay về phố

Góp một sắc màu cho lễ hội phồn hoa

 

Đèn sân khấu rõ mặt người lam lũ

Khăn đóng áo the không dấu được vẻ nông điền

Những ngón tay rụt rè giấy bút

Những bàn chân thô bước nhớ bước quên

 

Dù dưới mỗi nóc nhà còn lắm muộn phiền

   Lúa chưa gặt, đã chia năm bảy khoản

   Mấy sào ruộng lại rơi vào dự án

   Con đang kỳ đóng học, biết trông đâu

 

Tạm gác lại lo âu, đêm nay về thành phố,

Gửi ao ước đời mình vào nốt nhạc, tứ thơ,

Họ cất tiếng nồng nàn và hồn hậu

Như xanh mướt bãi dâu, như vàng óng đồng mùa.

 

Họ đã hát vô tư như ngày xưa tiên tổ

Hát giữa sân đình, hát với trăng sao

Thơ vấn vít trên điệp trùng sóng lúa

Gửi những điều nhân đức đến muôn sau

 

Khán giả lặng đi rồi ran ran nhịp vỗ

Những hồn thơ nông dân làm trong lại sông Cầu.

 

Rồi họ ra về

Như những vệt sao băng qua một góc trời đêm nay

Mang theo sự hồn hậu chỉ đất trời mới có

Mang theo sự bay bổng của mây và gió

Cho chúng tôi nhận ra giữa ngờm ngợp phố

Tâm hồn mình đang nghèo đến thế nào!

 

 

 

NGHĨ CÙNG NĂM MỚI

 

Nào ai ngờ đã quá nhiều máu đổ
Ở những nơi tưởng như là không thể 
Nào ai nghĩ thời nay còn lắm cuộc chia ly
Những đất nước rách tươm, những kiếp người dâu bể

 

Ở nơi sự bình yên đã vùi sâu dưới đống hoang tàn
Người già đếm tháng ngày qua khung cửa vắng
Ôi những liên bang chỉ ký ức là còn vẹn nguyên
Ký ức của hoa hồng, bánh mỳ và bồ câu nhặt nắng

 

Sa mạc kinh hoàng một sắc cờ đen
Máu chảy dọc nghìn năm, chảy về thời Trung cổ
Biển lạnh còn kia những sinh linh xấu số
Ai phút cuối cùng đang vui ngắm mây bay?

 

Chào năm mới, ta ngộ ra điều này:
Thôi đừng ước những gì xa xỉ
Chỉ mong mỗi ngày thức dậy
Còn nhìn thấy mặt trời

Còn nhìn thấy mọi người
Còn hơi ấm người ta yêu nhất


Vẫn được vẹn nguyên giữa bao nhiêu bất trắc
Thế đã là hạnh phúc

Ước gì hơn?

 

 

VỀ MỘT CON MÈO SỐNG CÙNG NHÀ 

Chung một nóc nhà mà hai thế giới 
Mình đi từ sáng đến đêm
Nó lượn từ đêm đến sáng
Mình đi cửa chính
Nó về cửa sổ 
Gặp nhau chân cầu thang
Mình meo meo chào nó
Nó nguẩy đuôi bỏ đi

Nó thật xinh đẹp trong mắt mình
Mình ngắm nó không chán
Mình có xinh đẹp trong mắt nó hay không, ai mà biết được
Chỉ thấy nó luôn nhìn mình bằng ánh mắt dửng dưng

Thế giới của mình 
Yêu nhau bằng lời và chữ
Giết nhau cũng dùng chữ và lời
Thế giới của nó
Chiến nhau bằng móng vuốt
Lưỡi chỉ dùng để ban phát yêu thương

Thỉnh thoảng
Như hôm nay
Nó luôn mồm meo meo
Dụi đầu, khều chân, lăn ra đất
Đi một bước nó theo một bước
Không phải đói đâu,
Bát thức ăn vẫn còn đầy ắp
Không hiểu nó muốn gì.

Cùng ngôn ngữ còn chẳng thể hiểu nhau
Nữa là không cùng
Nên nó cứ meo meo luôn mồm, 
Còn mình cứ hỏi làm sao làm sao mà chả biết làm sao
Nó ngước cặp mắt trong veo nhìn mình mãi thôi 
Rồi ai đi đường nấy.

Ôi, hiểu một con mèo thật khó!

 

 

TÔI NHÌN THẤY

 

Sau tiếng gầm của kẻ dẫm chân nghiêng mảnh đất này

 

Tôi nhìn thấy

những ánh mắt nhắm tịt

những ánh mắt nhìn ngang

những ánh mắt vờ như không nhìn

những ánh mắt cụp xuống

 

những bàn tay lạnh tanh

những bàn tay vờ nhấn phím

những bàn tay buông xuôi dưới gầm bàn

những bàn tay sột soạt trong bóng tối

 

Tôi nhìn thấy

thiên thần rũ rượi

lê đôi cánh Niềm Tin gãy gục

trên mặt đất nhọ nhem

 

Niềm Tin đặt vào những ánh mắt từng rất thẳng

Những bàn tay từng rất ấm

Giờ coi như mất trắng

 

Muốn an ủi đôi cánh gãy gục kia

mà không làm nổi

khi chính mình cũng đông cứng

trước đám đông trăm phần trăm cúi đầu

 

Hãy khóc đi, các thiên thần của tôi

khi sự trong trắng không còn là sức mạnh

sức mạnh thuộc về tiếng gầm

 

Khóc cho nhẹ lòng

rồi gắng mà bay đi

Mảnh đất này không thuộc về các bạn.

 

 

 

 

CÁ CHẾT Ở SÔNG NHUỆ

 

Không biết

khi trồi trụt trong dòng sông quánh đặc

vật vã hớp liên hồi trên mặt nước,

nhìn những chùm trứng bầm đen,

báo hiệu sự tuyệt diệt của bao giống nòi đã vẫy vùng dưới kia

                                              từ khi loài người chưa có mặt,

quẫy đạp vô hồi để lọc lấy từng phân tử ô xy sót lại

trước khi chìm vào cơn ngạt thở vĩnh viễn…,

những con cá sông Nhuệ  nghĩ gì?

 

Những lời đầu môi trôi về đâu

chỉ còn vạn giấc chết nổi trắng mặt sông

chỉ còn dòng sông bị giết từ lâu

                                               mỗi ngày lại chết thêm lần nữa

chỉ còn lại vạn sinh linh nhỏ nhoi không là cá

                                                thẫn thờ mép sông

hớp những ngụm không khí mùi cá chết

muốn quẫy như cá mà không quẫy được.

 

Những dòng xe đen nườm nượp chảy về đâu

bỏ lại một dòng sông đen

lầm lụi chở những hồn cá về miền giải oan

và một dòng sông đen khác

chảy âm thầm trên những gương mặt

 sạm đen.
Theo hoinhavanvn