/Củ khoai vùi,tình bạn hãy còn nguyên. Cắn một miếng, nụ cười còn bốc khói/ Thơ Thu Bồn.

VIDEO

HỖ TRỢ

QUẢNG CÁO

LỊCH

LIÊN KẾT

Thơ

CHÙM THƠ THÁNG 4 CỦA TRẦN NGỌC MỸ

/Hãy lắng nghe trái tim anh trong từng hơi thở. Có muốn về bên em?.../

CHÙM THƠ THÁNG 4 CỦA TRẦN NGỌC MỸ
.

PHÍA SAU THÀNH PHỐ


Phố ồn ào bán mua
Nụ cười rong chơi trong lập loè váy đỏ
Dòng người hối hả sáng loáng cuộc ngày
Những ô cửa toang hoác
Những bước đi lạc bầy
Chẳng ai đủ thời gian để khâu vá mặt trời
Anh không kịp nhìn em lung linh buổi sáng
Bé thơ vội vã đến trường
Công việc lập trình như vòng quay trái đất
Em rối rắm riêng mình
Phố vớ níu vào chiếc lá tự tình
Thổn thức mùa mong màu xanh xanh mãi
Người đàn bà nghĩ tuổi ba mươi bỗng sợ hãi
Ánh nhìn mênh mang ngược chiều gió
Em sợ vòng quay cuộc đời không đổi
Em sợ thấy bóng mình dần cũ
Chạm một góc quen
Ly cà phê quánh đặc nỗi niềm đong đầy
Giọt giọt trầm ngâm
Phía sau thành phố
Mây có im lìm trôi?

 @@@


CÓ MUỐN VỀ BÊN EM?


Ngoài kia có gì thế anh
Mặt trời bừng bừng trên biển
Những con sóng gầm gào lăn lộn muôn kiếp
Cánh buồm nào có phút bình yên

*
Con còng còng nhọc nhằn xe cát
Đến hết đời cũng không lấp kín biển
Hoàng hôn buông khi ánh nắng ngày sắp tan biến
Cánh chim nhỏ chao nghiêng tìm một lối về

*
Ngoài kia cơn mưa nặng hạt kéo dài lê thê
Bước chân lạnh rệu rã trên phố
Tiếng nấc cô đơn gõ cửa thổ lộ
Trong mái ầm có vòng tay đợi chờ

*
Ngoài kia cuộc đời với vòng xoáy hỗn độn những cơn mơ
Bon chen - được mất- nghĩ suy -trăn trở
Hãy lắng nghe trái tim anh trong từng hơi thở
Có muốn về bên em?

 @@@


LÃNG ĐÃNG VALENTINE



Chiều Hải Phòng nhạt nắng

em đi về phía cuối dòng sông tĩnh lặng

chiếc ghế đá còn dư chỗ không người

nghe bên đường xào xạc chiếc lá vàng hình tuổi ba mươi

những nghĩ suy đuổi bắt nhau dượt theo con sóng

mùa Valentine in hình những chiếc socola ngọt ngào lắng đọng

bông hoa hồng đỏ mọng quyến rũ trái tim người

cô bán hàng phơi phới niềm vui trên môi cười

chào mời những chàng trai, cô gái trẻ

*

Chiều trên phố những hình hài trôi đi

hoàng hôn lặn dần

bóng em tan dần

nghiêng về một phía

nơi ngôi nhà mang yêu thương bốn mùa

nơi

anh vẫn bao lần chờ như thế

đoá hoa thơm đón bước em về…

 


-----------
Trần Ngọc Mỹ