/Củ khoai vùi,tình bạn hãy còn nguyên. Cắn một miếng, nụ cười còn bốc khói/ Thơ Thu Bồn.

VIDEO

HỖ TRỢ

QUẢNG CÁO

LỊCH

LIÊN KẾT

Thơ

CHÙM THƠ KIM CHUÔNG

/Trời rộng đến vô biên nhưng giữa lòng. mình trời chẳng để quên một viên sỏi lấp vùi.../

CHÙM THƠ KIM CHUÔNG

 
CẢM THỨC

Trời rộng đến vô biên nhưng giữa lòng

mình trời chẳng để quên một viên sỏi lấp vùi

trong cát. Thạch Sùng giàu “phú gia địch quốc”,

Chu Mãi Thần kiếm củi cực hàn vi. Bỗng ngày kia,

Thạch Sùng đứng nhìn hai bàn tay trắng, Chu Mãi

Thần ư, hậu vận lại khang cường. Chú bé mồ côi

làng Bơn suốt tuổi thơ chuyên  đi mót lúa đồng,

ngày đánh giặc Huân chương mưa trên ngực. Cô Thu

Cúc, cưới bốn lần chồng, vẫn lẻ bóng cô phòng,

nhà ở mé sông Thu.

                 Chị Đàm Linh xuống tóc đi tu. Chú Mạnh

Cường phá giới về cưới vợ. Cậu Vũ Hịu lắm mưu ma,

chước quỷ, cuối đời thành ngớ ngẩn, giống thằng điên.

                 Sau nghìn ngày bão gầm, kinh thành đổ

nghiêng, nhưng mô đất vẫn còn nguyên  mô đất.

Người chạy trốn mình dưới gầm trời, chui vào ống

cũng chết. Trời để sống giữa đạn bom mù mịt, trăm

năm còn như nắng thế kia, kìa.

     Người lành ở đâu cũng thảo thơm như hoa                     

     Trời …

     Vâng, trời chỉ là cõi thăm thẳm của khoảng không

     Giữa đầu ta như thế.

                                                            5/2008   

 

 @@@ 

 KIM CHUÔNG

 LÀM NGƯỜI

 

 Cây bên đường trút hết mình lá. Mây

tan tác cuối trời làm mưa bay đi đâu? Đá

làm chút vôi nồng đá đốt mình thoát xác.

Cây không làm cây, cây qua sông làm cầu.

       “Chỉ làm người ở trên đời khó nhất”,(*)

đã triệu kiếp luân hồi  người ơi, vẫn quẩn

quanh. Vẫn buồn buồn vui vui, vẫn cái đẹp

cái ác. Vẫn đàn ông lấy đàn bà rồi hứng

tình, rồi sinh đời đẻ kiếp. Người làm ra đời

lại mang diễn trò đời mà cảm thương, ngẫm

ngợi; mang câu ca nuôi sống cõi lòng.

        Có cái đau đưa người về gặp bể, có cái

vui làm cháy cả trời hồng. Có nguời chết từ

khi họ đang sống. Có nguời đã chết rồi,

họ vẫn sống muôn đời… vẫn sống cùng mỗi

ngọn núi, tên sông.

       Đức Phật nói “vô thường”, “ vô ngã”

       Người lại có cặp phạm trù luận về

“Quả” và “Nhân”.      

                                           10/2007                                              

(*) ý của Nhà thơ Nga

      Evgheni Vinokurov

 

@@@        

 

           LỐI VỀ

 

Anh dẫn em về một sớm công viên, nhiệt

đôi môi cháy lên tưởng không chịu được nữa.

Mây thề mây, gió thề gió. Núi thề núi cháy đi.

Đại  dương thề sẽ dâng hiến cạn kiệt.

           Xưa Kim Trọng yêu Kiều chỉ có một vành

trăng, với hai miệng người yêu ngước lờn trời

nguyện thề thành ba vành trăng khát, mười lăm

năm lưu lạc, dưới trăng khuya họ vẫn đợi nhau về,

dưới trăng khuya họ vẫn sợ lời thề, sợ lòng họ xấu

đi, vừng trăng biết. Họ sợ chính mình hơn sợ trời

đất. Trời đất là gì, trăm năm có ta.

            Thời @ (a-còng) em đề cao cái Ta. Con

đang bú bỏ nhà đi biệt tích, lời tươi rói, hôm sau,

này cũ rích. Nắng quên nắng, mưa quên mưa, sông

lạ cứ ngụp mình. Thị Màu lên cơn ghẹo nghiêng

ngả sân đình, bớ phép nước, bớ lệ làng, quên  nhé.

Thời @ (a-còng) chỉ có đất trời bé. Em dại gì,

làm Châu Long, í ơi.  

             Từ công viên, anh dẫn em về đường thu

xanh tuyệt vời, nơi gặp gỡ là  phiên toà thương xót.

Khi tình yêu ta thấp hơn từng bậc thang dốc đời

dựng ngược. Lâu đài cát tan tành

              Dã tràng ơi… bể dâu! 

                                                    Thu, 2007

 

 

 

 

 

 

 

        

VIẾT TẶNG DANH PHƯƠNG

 

Kim Danh Phương ẩn tuổi cha

“Hai thằng” Đinh Hợi. Hai ta “Heo vàng”

 

Cha sinh con buổi muộn màng

Tuổi xuân quá lứa, vinh quang quá chiều

Đời cha lo chữ nghiã nhiều

Lòng cha gánh nặng bấy nhiêu nỗi niềm

Xưa nay con ạ, người hiền

Trên vai ba vạn sáu nghìn đường mây

Dọc đường dài dặc rồi đây

Cha tin nắng đẹp những ngày xuân sang

Con nhìn,  kìa chị Bảo Giang

Chị Kim Hằng mở thơm trang sách nhà

Gốc thi thư, nết đất mà

Bút nghiên con giữ đậm đà nét son

 

Thương nhiều con bé con con

Trời cao, đất rộng, bé còn bé thơ

Cha tin có bến, có bờ

Cha trông vào buổi non tơ mà cầm  

Quả ươm, thơm tự hạt mầm

Trời gieo muà chín muộn mằn cho thơm

 

Đường dài xa bước cha hơn

Có con nối bước xanh rờn bước xuân.

                                      Tháng Quý thu, 2007

_______

- K.D.Phương sinh: 1-11-2007

(giờ Thân,ngày Kỷ Hợi ,22/9 Đinh Hợi)

-          Kim Bảo Giang, Tiến sỹ Y học

-          Kim Nguyệt Hằng, Thạc sỹ Văn chương.