/Củ khoai vùi,tình bạn hãy còn nguyên. Cắn một miếng, nụ cười còn bốc khói/ Thơ Thu Bồn.

VIDEO

HỖ TRỢ

QUẢNG CÁO

LỊCH

LIÊN KẾT

Thơ

Chùm thơ của Trần Tích Thiện

/Nên đời bạc trắng, tướp xơ. Khổ cho những kẻ dại khờ vì tin./

Chùm thơ của Trần Tích Thiện

 

CÂY MÍA

 

Chặt đầu, cắm đất lại tươi

Âm thầm sống giữa tơi bời bão giông

 

Chắt chiu hương vị vào trong

Quanh mình gươm tuốt mà lòng dịu êm

 

Hàng hàng thẳng đứng đan xen

Dạn dày mưa, nắng, sương đêm rã rời

 

Đắng cay hứng trọn một thời

Máu thành mật ngọt, xác phơi trắng đường.

 

 

NẾN CHÁY

 

Cháy từ trong ruột cháy ra

Quanh mình lã chã, chan hòa tuôn rơi

Lung linh ánh sáng dâng đời

Nát thân mà chẳng một lời kêu than.

 

 

PHẬN


Chuyện ngàn đời có thật không?

Trứng rồng lại nở ra rồng con ơi

Những người chân đất, áo tơi

Lấm đầu cam chịu suốt đời phận lươn.

 

 

CẢM THÔNG

 

Tôi như một mảnh trăng gầy

Tháng ngày khuất bởi bóng mây che mờ

Đêm nay nửa tỉnh, nửa mơ

Cầm trong tay rối tơ vò “Trăng Nghiêng”

 

Trời “chung chiêng”, đất “chung chiêng”

Tình chung “nghèn nghẹn”, nỗi riêng “bời bời”

Trăng nghiêng soi tỏ lòng người

Hay nghiêng chỉ để soi nơi quán nghèo.

 

Gió “thông thốc” thổi chợ chiều

Kẻ mua, người bán buồn “heo héo” buồn

Mạch thơ róc rách khơi nguồn

Tan vào dòng xoáy nước cuồn cuộn trôi.

 

Trăng nghiêng, nghiêng ở bên trời

Trăng gầy xa xót một thời trăng nghiêng.

 

 

KHỔ VÌ TIN

 

Có là gỗ đá chi đâu

Cho nên cứ phải bạc đầu ngóng trông

Nhớ thì lướt thướt mùa đông

Thương thì lẽo đẽo lòng vòng tháng ba.

 

Ghét thì ghét mặn, ghét mà

Yêu thì nhức buốt thịt da chính mình

Em cứ bảo em chung tình

Mà sao đáy mắt in hình bóng ai.

 

Buồn nên ngày đến là dài

Vui thì chẳng được một hai canh giờ

Nên đời bạc trắng, tướp xơ

Khổ cho những kẻ dại khờ vì tin.

T.T.T

Nguon theo vanhaiphong