|
Cánh diều mùa xuân
Tôi phất hồn mình thành cánh diều
mùa xuân thả vào bầu trời thơ ấu
Hương lúa thơm lừng lựng góc trời quê
Hạt thóc đớn đau cõng bao mưa nắng tái tê
Mẹ tãi nhọc nhằn ra phơi trong những ngày giông gió
Lật tìm bóng mình dưới sá cày sấp ngửa
Gói lại bóng đêm cho ban mai nằm
duỗi dài vào cánh đồng tít tắp cuối hoàng hôn
Rút ruột mình theo sợi dây diều chắp nối cho con
Xâu từng hạt nắng thành chuỗi sáng giấc mơ mùa thu hoạch
Sáo diều ngân vang rồi đọng xuống mắt ai như giọt mật
Ngọt ngào, bổng trầm nồng ấm cả miền quê
Vầng hào quang soi sáng lối về
Lời nhắn nhủ năm xưa vẹn nguyên trong kí ức
Cánh đồng thêm xanh
Nụ cười chợt thức
Mẹ gồng mình nâng cả vòm trời cho diều cất cánh vươn xa.
Đông 2009
|